Đứa bé bị mất tích bí ẩn trong nhà cha đẻ

(PLO) Cô bé được mẹ đưa đến ngủ trong nhà cha đẻ của mình để chờ cha mẹ ngày hôm sau đến dự phiên tòa ly hôn. Nhưng ngay đêm hôm đó, cháu bé bị mất tích một cách bí ẩn.
Chị Tuyền và bé Tiên Chị Tuyền và bé Tiên

Quay đi quay lại đã bị “bắt” con 

Vụ án ly hôn đã được TAND tỉnh Khánh Hòa mở phiên phúc thẩm sáng 8/12 vừa qua. Nguyên đơn là chị Hà Thị Cam Tuyền (SN 1986, HKTT thôn Thống Nhất, xã Cam Phước Đông, TP.Cam Ranh, hiện ở đường Lê Trọng Tấn, phường Tây Thạnh, quận Tân Phú, TP.HCM).

Bị đơn là anh Trương Văn Phước (SN 1985, ngụ thôn Thống Nhất, xã Cam Phước Đông, TP.Cam Ranh). Sau phiên sơ thẩm bị tòa buộc giao con cho vợ, anh Phước kháng cáo.  

Theo chị Tuyền trình bày, trong thời gian chờ TAND TP Cam Ranh xét xử ly hôn, con chị là cháu Trương Thị Thủy Tiên (SN 25/3/2014) hiện mới 18 tháng tuổi đang còn bú và ở với mẹ. Ngày 18/8/2015, chị bế cháu về gia đình chồng để dự phiên tòa, nhưng phiên tòa bị hoãn. Hai mẹ con ngủ lại nhà bố cháu dù đang chờ ly hôn ở thôn Thống Nhất. 

Sáng 19/8/2015 sau khi thức dậy đi vệ sinh cá nhân, chị quay vào đã thấy con “biến mất” không còn ở trong nhà. Hỏi má chồng, bà này không trả lời mà bỏ đi. Không thấy chồng đâu, chị gọi nhiều cuộc, chuông đổ nhưng không ai bắt máy. 

Ba ngày sau chị làm đơn trình báo Công an TP Cam Ranh. Đơn viết: “Tôi và chồng tôi đang trong thời gian chờ ly hôn. Tôi bị nhà chồng ruồng rẫy không cho ở trong nhà, buộc tôi phải đi ở nhờ nhà người khác để tìm con. Con tôi đang trong thời gian bú mẹ, tôi rất hoang mang, không biết hiện cháu đang ở đâu, sức khỏe như thế nào. Cháu chỉ mới 18 tháng tuổi và bị suy dinh dưỡng nặng”. 

Đơn viết tiếp: “Gia đình chồng tôi cũng biết rất rõ là mỗi tháng kể từ ngày 19/6/2015 cháu phải đều đặn vào TP.HCM khám bệnh và cần uống nhiều thuốc để chữa trị. Tôi sợ trường hợp xấu xảy ra nếu cháu không được uống thuốc và chăm sóc theo yêu cầu của bác sĩ”. Lá đơn cũng được gửi đến Hội phụ nữ TP Cam Ranh, Hội bảo vệ bà mẹ và trẻ em.

Ngày 18/9/2015 TAND TP Cam Ranh mở phiên tòa đưa vụ việc ra xét xử. Dù đã được triệu tập hợp lệ đến lần thứ hai nhưng anh Phước vẫn không đến nên tòa vẫn tiếp tục làm việc. Theo Tòa, chị Tuyền và anh Phước tự nguyện kết hôn với nhau, được UBND thị trấn Tân Minh (huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận) cấp đăng ký kết hôn vào năm 2009. 

Quá trình chung sống, vợ chồng phát sinh nhiều mâu thuẫn, anh Phước thường xuyên rượu chè, chửi bới, đánh đập vợ, tính tình gia trưởng. Khi mâu thuẫn xảy ra, anh chị không bàn bạc tìm cách vượt qua mà lại sống mỗi người một nơi khiến quan hệ vợ chồng càng lạnh nhạt, xa cách. 

Xét thấy mâu thuẫn đã trầm trọng, đời sống chung không thể kéo dài, mục đích hôn nhân không đạt được, tòa chấp nhận cho chị Tuyền ly hôn với anh Phước. 

Về vấn đề nuôi con, tòa nhận định khi cha mẹ ly hôn, việc giao con chưa thành niên cho ai trực tiếp nuôi dưỡng, giáo dục cũng nhằm bảo đảm cho trẻ sự phát triển tốt nhất cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. 

Hiện cháu bé còn quá nhỏ rất cần sự chăm sóc của người mẹ. Chị Tuyền có nơi cư trú và công việc ổn định nên HĐXX được nuôi dưỡng chăm sóc con. Anh Phước phải có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con mỗi tháng 1 triệu cho đến khi con đủ 18 tuổi.

Đứa bé bị mất tích bí ẩn trong nhà cha đẻ ảnh 1
 A

nh Phước và chị Tuyền tại phiên phúc thẩm 

Nếu không giao con, có bị xử lý hình sự?

Sau  phiên xử, anh Phước mới xuất hiện, làm đơn kháng cáo đòi quyền nuôi con. Tại phiên tòa phúc thẩm, anh cho rằng cuộc sống chung đôi khi có mâu thuẫn lặt vặt vì cha mẹ anh thường kình cãi nhau, thêm vào đó là công việc của anh làm nghề cơ khí thường phải đi ra ngoài quan hệ nhậu nhẹt.

“Vợ tôi không thông cảm mà còn nói nhiều khiến tôi căng thẳng, đôi khi không làm chủ được mình, mới đánh vợ. Tôi đồng ý ly hôn nhưng xin được nuôi con. Vợ cũ tôi công việc nhà cửa không ổn định, không có khả năng nuôi con”, người đàn ông nói. 

Tòa hỏi: “Anh thường xuyên đi làm xa sao nuôi con được, phải giao cho nội nuôi, thì sao không để cho mẹ cháu nuôi một thời gian, con lớn rồi tính sau”.

Anh Phước vẫn cương quyết không đồng ý: “Vợ tôi làm nghề tóc không đủ tiền nuôi con, hơn nữa môi trường bên phía ngoại không đảm bảo, còn nhiều chuyện khác...”. 

Ngược lại, chị Tuyền khẳng định mình đủ điều kiện nuôi con, dù nghèo nhưng nghề tóc làm liên tục nên mỗi tháng thu nhập bình quân 6 triệu. Tòa hỏi chị hiện giờ con đang ở đâu, thiếu phụ lại rơi nước mắt trả lời không biết đang ở đâu, chị cầu cứu công an giúp đỡ thì được trả lời tòa chưa giải quyết nên theo luật không can thiệp. 

Trước giờ nghị án, một vị thẩm phán cảnh báo anh Phước, nên nói rõ con anh đang giữ nuôi ở đâu để sau này còn thi hành án, bắt con đi giấu không phạm tội bắt cóc, nhưng có thể là phạm tội không chấp hành bản án theo Điều 304 BLHS. Người đàn ông vẫn im lặng một hồi, chỉ đòi nuôi con. 

Sau khi thảo luận, Tòa tuyên án, bác kháng cáo của anh Phước, giữ nguyên án sơ thẩm. Người vợ nước mắt nhạt nhòa, không phải vì chia tay chồng, mà vì nỗi thương con không biết giờ này đang bị chồng “giấu ở đâu”.

Án phúc thẩm sắp có hiệu lực, vậy nếu anh Phước vẫn không giao con, có bị xử lý hình sự không? Bình luận về vấn đề này, một luật sư cho hay, dù BLHS quy định “Người nào cố ý không chấp hành bản án, quyết định của Toà án đã có hiệu lực pháp luật mặc dù đã bị áp dụng biện pháp cưỡng chế cần thiết, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm”, nhưng thực trạng nhiều hành vi dạng này chưa bị xử lý hình sự. 

Lý do việc hướng dẫn BLHS còn chưa đầy đủ. Tội danh chỉ quy định chế tài mà chưa có hướng dẫn cụ thể về các yếu tố cấu thành tội danh không chấp hành án và thế nào là “đã bị áp dụng biện pháp cưỡng chế cần thiết” nên khó cho các cơ quan tố tụng trong việc khởi tố, truy tố và xét xử. 

Việc ít xử lý không chỉ hoàn toàn do nguyên nhân kể trên, mà ít tiền lệ, nên loại tội phạm này còn xa lạ với cơ quan tố tụng, dẫn đến việc nơi còn tâm lý e ngại hoặc bỏ mặc. Đó cũng là những điều cơ quan làm luật cần lưu ý để bổ sung, sửa đổi.

Lá đơn của chị Tuyền

“Cuộc hôn nhân giữa tôi với anh Phước thật sự là một cuộc hôn nhân đẫm nước mắt. Tôi được anh Phước thương yêu và cưới chỉ sau một tháng tìm hiểu. Đang ở Sài Gòn với nghề làm tóc và làm móng có thâm niên, tôi theo chồng về đây sinh sống.

Sau thời gian đầu chung sống, anh Phước mới bộc lộ là người đàn ông không có trách nhiệm với gia đình. Sau khi tôi sinh con anh ta bỏ bê, thậm chí đánh đập tôi nhiều lần. 

Tôi đã cố gắng nhẫn nhịn để êm ấm cửa nhà. Thế nhưng hạnh phúc không mỉm cười với tôi khi con tôi bị suy dinh dưỡng nặng, tôi phải chạy chữa rất lâu. Chồng bỏ bê không quan tâm đến con, không lo lắng và không hề có một lần nào đưa con đi cùng tôi khám bệnh cho cháu. 

Anh Phước lấy lý do công việc, nhậu nhẹt có khi đến 1 -2h sáng mới về. Tôi phải sống trong cảnh bị thờ ơ, ruồng rẫy vì gia đình chồng không tôn trọng, suốt ngày coi khinh nghề làm tóc.

Thời gian con ốm đau bệnh tật mọi chi phí đều do tiền tôi bỏ ra, còn chồng mỗi tháng chỉ đem về được một triệu, dù lương anh ấy một tháng 10 triệu như tôi được biết. Nhưng anh ấy lại xin lại mỗi ngày một ít, thậm chí nếu tính toán thì không còn đồng nào cho vợ con. 

Tôi vẫn nhịn, không hề nói năng hỗn láo, nói tầm bậy hay xúc phạm chửi bới. Tôi cố gắng nhưng sức chịu đựng có giới hạn, tôi không thể sống nổi trong một gia đình chồng mà bố mẹ chồng thường xuyên cãi lộn, chửi bới nhau, không nề nếp; chồng thì nhậu nhẹt, thiếu tình thương trách nhiệm với vợ; cả gia đình chồng thờ ơ, lạnh nhạt với tôi. Họ không hề nói chuyện hay tạo một cơ hội nào để tôi được nói chuyện với họ. Tôi sống dường như chỉ là tồn tại, không hề có một tiếng nói trong gia đình.

Những điều đó sẽ kìm hãm sự phát triển của con tôi. Tôi không thể để cháu lớn lên trong một môi trường như thế. Cứ kéo dài sẽ hình thành tư tưởng suy nghĩ sai lầm, dễ trầm uất, cộc cằn. 

Tôi khẩn thiết yêu cầu quý tòa xem xét tâm tư, nguyện vọng, hoàn cảnh cho tôi được ly hôn để giải thoát. Hiện tại ngoài con ra, tôi không còn cần một thứ gì khác nữa”.

Hoàng Văn
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Phú Quốc, Kiên Giang: Gần 4 năm, một bản án hành chính chưa được thi hành

Một phần thửa đất của gia đình bà Lưu Thị Lúa tại ấp Đường Bào, xã Dương Tơ.
(PLVN) - Theo bản án hành chính, UBND huyện Phú Quốc (nay là Thành phố Phú Quốc) cần ban hành quyết định thu hồi hơn 12.587m2 đất của bà Lưu Thị Lúa (ấp Đường Bào, xã Dương Tơ, huyện Phú Quốc) và thực hiện bồi thường, hỗ trợ cho bà Lúa nếu thu hồi đất để thực hiện dự án. Nhưng đã gần 4 năm trôi qua, UBND huyện Phú Quốc vẫn chưa thực hiện phán quyết trên...

Nghi án thông đồng dìm giá khu đất ngàn tỷ tại Côn Đảo: Bài 2 - Cuộc đấu giá “tay trái đấu tay phải”

Số 219 Đại lộ Bình Dương là nơi làm việc của nhân viên thuộc THP và hàng chục Cty của gia đình ông Thanh.
(PLVN) - Như PLVN phản ánh trong số báo trước, khi mà các yếu tố tiên quyết quyết định thành công một cuộc đấu giá như thẩm định giá, xác định giá khởi điểm, phê duyệt phương án đấu giá, xác định tổ chức đấu giá, thẩm định hồ sơ tham gia, giám sát quá trình tổ chức thực hiện... đã có vấn đề thì không nên kỳ vọng vào hiệu quả cuộc đấu giá khu “đất vàng” gần 8ha tại khu An Hải – An Hải (huyện Côn Đảo, Bà Rịa-Vũng Tàu) sẽ mang lại.

Đoàn tàu hút cát ngang nhiên “rút ruột” bờ biển Cồn Vành

Những con tàu ngang nhiên khai thác cát mà không hề có cơ quan chức năng nào kiểm tra, xử lý.
(PLVN) -  Thời gian qua, Báo PLVN nhận được phản ánh của người dân xã Nam Cường, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình về tình trạng khai thác cát biển trái phép, kéo theo đó là các hoạt động bến bãi tập kết vật liệu không phép, xe quá khổ, quá tải gây ô nhiễm môi trường và thất thoát tài nguyên khoáng sản...

Nghi án thông đồng dìm giá khu đất ngàn tỷ tại Côn Đảo: Bài 1 - Hàng loạt dấu hiệu vi phạm ngay từ khâu chuẩn bị đấu giá

Khu đất 8ha có vị trí đẹp nhất nhì Côn Đảo.
(PLVN) - Chỉ ít ngày sau khi cuộc đấu giá khu đất gần 8ha tại khu An Hội - An Hải (huyện Côn Đảo, Bà Rịa - Vũng Tàu diễn ra, UBND Bà Rịa - Vũng Tàu đã 3 lần có văn bản chỉ đạo các Sở ngành và Công an tỉnh rà soát kiểm tra nghi vấn thông đồng dìm giá trong cuộc đấu giá này.

Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Lạng Sơn tái vi phạm trong bổ nhiệm cán bộ

Trụ sở Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Lạng Sơn.
(PLVN) - Như Báo PLVN đã phản ánh, năm 2016, Thanh tra tỉnh Lạng Sơn đã chỉ rõ hàng loạt vi phạm trong bổ nhiệm, bổ nhiệm lại, điều động cán bộ tại Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch. Mới đây, Sở này tiếp tục để xảy ra vi phạm trong công tác tuyển dụng viên chức và quản lý biên chế công chức, số lượng người làm việc trong đơn vị sự nghiệp công lập trong giai đoạn 2018-2020. Đây cũng là thời điểm ông Nguyễn Phúc Hà là Giám đốc.

Vụ thu 6.802m2 đất không bồi thường 1 xu tại Bình Dương: 'Hội đồng bồi thường dự án' đã lạm quyền ra sao?

Vụ thu 6.802m2 đất không bồi thường 1 xu tại Bình Dương: 'Hội đồng bồi thường dự án' đã lạm quyền ra sao?
(PLVN) - Như PLVN đã phản ánh trong số báo trước, khi thu hồi 6.802m2 đất thuộc dự án nhà ở “Khu dân cư Bình Thắng” (số 155A, Xa lộ Hà Nội, khu phố Hiệp Thắng, phường Bình Thắng, TP Dĩ An, Bình Dương - do Cty TNHH Thanh Yến Bình Dương là chủ đầu tư), dù đất này có nguồn gốc từ nhận chuyển nhượng, nhưng TP Dĩ An lại cho rằng đây là “đất nhà nước giao không thu tiền sử dụng”, để không bồi thường 1 xu.

Bệnh viện Bỉm Sơn (Thanh Hóa) bị phản ánh “lập khống hồ sơ bệnh án”

(Ảnh: Vietnamnet)
(PLVN) -  Bà Phạm Thị Huyên (ngụ số 101 đường Lê Lợi, phường Đông Sơn, TX Bỉm Sơn, tỉnh Thanh Hóa) phản ánh đến Báo PLVN về việc bà không làm thủ tục khám bệnh nhưng BV Đa khoa TX Bỉm Sơn vẫn có kết quả và kết luận bà bị bệnh đái tháo đường, đồng thời thực hiện việc thanh toán chi phí khám chữa bệnh BHYT cho bà trái quy định.

Góc khuất vụ án bác sĩ Lê Thanh Liêm: Bài cuối - Long An đã báo cáo thế nào với Trung ương về sự việc?

BS Liêm: “Tôi bị oan”.
(PLVN) - Từ nhiều năm nay, dư luận tại Long An cho rằng trong vụ án bác sĩ Lê Thanh Liêm (SN 1957, nguyên Giám đốc Sở Y tế, bị cáo buộc “Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 165 Bộ luật Hình sự 1999), có “sự chỉ đạo của Trung ương”. Thế nhưng, có lẽ nào vụ án “Trung ương chỉ đạo” mà lại giao Công an cấp huyện thụ lý điều tra sai thẩm quyền?

Góc khuất vụ án Bác sĩ Lê Thanh Liêm: Bài 5 - Kết luận giám định sai phạm làm lệch lạc bản chất sự việc

Có nhiều dấu hiệu vi phạm tố tụng nghiêm trọng trong vụ án bác sĩ Liêm.
(PLVN) - Trong bất kỳ vụ án hình sự nào, để buộc tội bất kỳ ai, quan trọng nhất là bản kết luận giám định. Nếu kết luận giám định sai, sẽ làm lệch lạc bản chất sự việc. Vụ án bác sĩ Lê Thanh Liêm (SN 1957, nguyên Giám đốc Sở Y tế Long An) bị cáo buộc “Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 165 Bộ luật Hình sự 1999, là một điển hình như vậy.

Hà Nội: UBND phường Hàng Mã “om” hồ sơ xử lý vi phạm trật tự xây dựng

Trụ sở Đội quản lý trật tự xay dựng đô thị quận Hoàn Kiếm
(PLVN) - Chủ căn hộ tầng 1, số 93 Hàng Mã tự ý phá bức tường chung, xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của hộ liền kề và tài sản chung của Nhà nước. Cán bộ UBND phường đã lập biên bản vi phạm, Xí nghiệp quản lý và phát triển nhà số 3 đã đề nghị UBND phường cương quyết ngăn chặn, xử lý vi phạm và yêu cầu khắc phục hậu quả nguyên trạng nhưng sau gần 2 tháng UBND phường Hàng Mã vẫn “om” hồ sơ xử lý vi phạm trật tự xây dựng.

Góc khuất vụ án Bác sĩ Lê Thanh Liêm: Bài 4 - Phiên xử lạ lùng “quên” triệu tập... bị cáo, luật sư

Bác sĩ Liêm trong phiên sơ thẩm năm 2020.
(PLVN) - Nhận xét về vụ án Bác sĩ Lê Thanh Liêm (SN 1957, nguyên Giám đốc Sở Y tế Long An) bị cáo buộc “Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 165 Bộ luật Hình sự 1999, nhiều luật sư cho rằng đây là một vụ án “gọt chân cho vừa giày”. Hồ sơ cho thấy quá trình điều tra, truy tố, xét xử của cấp sơ thẩm đã xảy ra không ít vi phạm tố tụng.