Đòn trả thù cay nghiệt của người đàn bà bị phụ tình
Tột cùng đau khổ và thù hận, tôi quyết tâm trả thù cho chính mình. Chỉ có trả thù mới xoa dịu nỗi đau thương, nhục nhã bủa vây tôi lúc này.
Tột cùng đau khổ và thù hận, tôi quyết tâm trả thù cho chính mình. Chỉ có trả thù mới xoa dịu nỗi đau thương, nhục nhã bủa vây tôi lúc này.
Từ một người phụ nữ hạnh phúc nhất, tôi phát hiện mình thành con cờ ngớ ngẩn trong tay kẻ khác. Tột cùng đau khổ và thù hận, tôi quyết tâm trả thù cho chính mình. Chỉ có trả thù mới xoa dịu nỗi đau thương, nhục nhã bủa vây tôi lúc này.
Tôi và anh tay trong tay tới tiệm áo cưới. Giống như các đôi uyên ương, tỉ mỉ chọn cho mình cửa hiệu áo cưới danh tiếng, tôi và anh bước vào trong tiếng trầm trồ của nhân viên tiệm. Họ nức nở khen tôi và anh đẹp đôi – hoàn toàn không phải một lời khen chót lưỡi thường thấy của những cô phục vụ. Bởi lẽ, tôi ý thức được sự khả ái, quyến rũ và xinh đẹp của mình. Còn anh, dáng người to cao, khuôn mặt khôi ngô cùng với tài năng thiên bẩm, chúng tôi bước đi trong ánh mắt ghen tỵ và trầm trồ của rất nhiều người.
Tôi sinh ra trong một gia đình làm nghệ thuật, ba tôi là trưởng đoàn nghệ thuật có tiếng ở đất Hà thành, còn mẹ là giảng viên thanh nhạc. Kế thừa toàn bộ tinh hoa của ba mẹ, tôi nối tiếp con đường khổ luyện ba mẹ gây dựng suốt bao năm. 6 tuổi, tôi ngồi trước cây đàn piano, tập tọe những giai điệu ngô nghê đầu tiên. Thấm thoát đã 18 năm gắn bó với nó và tôi cũng đã gặt hái được đôi chút thành công trong sự nghiệp cầm ca của mình. Vượt qua cái bóng quá lớn của ba mẹ, tôi tự đi lên bằng chính đôi chân của mình.
![]() |
| (Ảnh minh họa) |
Những ngày tháng bên phím đàn quên ăn, quên ngủ, thậm chí mẹ từng rớt nước mắt bắt gặp tôi ngủ gục trên cây đàn piano, trán mướt mải mồ hôi, để có ngày hôm nay, rạng rỡ trong tiếng vỗ tay tán thưởng của công chúng là một quá trình khổ luyện mệt nhoài, thậm chí đã có lúc tôi muốn từ bỏ tất cả. Song không hiểu, điều gì đã níu giữ chân tôi. Có lẽ những nốt nhạc đã trở thành một phần máu thịt, trở thành hơi thở, nguồn sống của tôi. Trở thành sinh viên học viện âm nhạc thuận lợi, dường như con đường tôi đang đi trải đầy hoa hồng.
Học tập. Ra trường. Biểu diễn. Cuộc sống của tôi trôi đi êm ru giống như cổ tích mà tôi là nàng công chúa xinh đẹp ở trong câu chuyện ấy. Ra trường được hơn 2 năm, tôi lấy chồng – một người đàn ông tốt bụng, hiền lành, cùng tôi trưởng thành trong ngôi trường Học viện. Nhiều khi ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, nhìn từng giọt tí tách buông lơi xuống chiếc cốc thủy tinh trong suốt, tôi bần thần, mọi thứ đến với mình quá bằng phẳng, liệu rằng niềm hạnh phúc ấy có bền lâu? Song những giây phút ẩm ương ấy qua đi, ngẫm lại, cũng phải cảm âm nhạc – mối duyên tình kỳ lạ, đã cho tôi những giây phút thăng hoa hạnh phúc và cũng chính âm nhạc, để cho tôi được sống thành thật với chính con người của mình.
Và hơn hết, cảm ơn âm nhạc, đã đưa đẩy cho tôi gặp anh - tình yêu ngọt ngào của tôi. Nhớ mùa đông rét mướt của 4 năm về trước, lần đầu tôi gặp anh ở cổng trường, một tay cầm bản nhạc, một tay cầm cốc cà phê đen đá lững thững vào trường, mặc kệ những giọt mưa nặng hạt cuống quýt rơi xuống. Mùa đông rù rì, tôi ngẩn ngơ chạy theo cái nắm tay kéo vội của cô bạn cùng lớp, miệng vẫn lảm nhảm gã điên không sợ ướt, không biết vội. Về lớp, nghe chúng bạn nói chuyện tôi mới biết, anh là “hot boy” của trường tôi bấy giờ. Anh hơn tôi hai tuổi, ngay khi học trong trường, anh đã nổi danh là một chàng trai tài hoa và có năng khiếu. Chính thế, giáo viên trong trường cực kỳ ưu ái và cố gắng khơi mầm tài năng ấy.
Rất tình cờ, anh là học trò của mẹ. Thi thoảng anh có ghé qua nhà tôi, hỏi han mẹ về bài vở, luyện thanh. Chúng tôi chính thức quen nhau từ đó. Có lẽ là đàn anh đi trước nên tất cả những kiến thức anh học được trên ghế nhà trường và những kinh nghiệm trình diễn trên sân khấu, anh đều hướng dẫn, truyền thụ cho tôi. Ngón tay anh mảnh mai lướt nhẹ trên từng phím đàn, khả năng cảm thụ âm nhạc sâu lắng…tất cả ở anh toát lên chất nghệ sĩ tài hoa giống như các sinh viên nữ trong trường rỉ tai nhau.
Khi biết tôi và anh yêu nhau, ba mẹ tôi mừng ra mặt. Họ bảo, anh là người tốt, có chí hướng, biết lo toan, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng biết vươn lên, tìm được người trẻ có chí như vậy không phải dễ. Bạn bè cũng tíu tít chúc mừng. Chỉ riêng mình thấy khắc khoải len lỏi, mọi thứ cứ như mơ, đẹp đẽ quá…
Nhanh thật, mới ngày nào ngô nghê yêu nhau, nụ hôn đầu trao nhau còn lúng túng, thế mà giờ hai đứa đã trưởng thành và quyết định trở thành vợ chồng, gắn bó với nhau. Nhìn ly cà phê lạnh buốt, mùa đông chùng chình giăng khắp phố, tự dưng thấy lòng là lạ. Anh tới, xáo trộn vùng hồi ức nhen nhóm của tôi. Nụ hôn cuống quýt đầu môi, anh giục tôi đứng dậy để anh đưa đi chọn váy cưới. Anh bảo, tôi sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất trên đời. Tôi mỉm cười. Chờn vờn một nỗi băn khoăn, khẽ khàng đến độ chẳng biết mình đang diệu vợi điều gì.
Ngày tổ chức đám cưới đã ấn định, thiệp hồng cũng phát đi khắp nơi mời bạn bè, họ hàng. Chúng tôi đi Nha Trang chụp ảnh cưới và dự định nghỉ tuần trăng mật ở Singapo. Anh có vẻ hơi lần chần, vì ngại tốn kém, điều ấy càng khiến tôi yêu anh hơn. Một chàng trai ngoại tỉnh, xuất thân nghèo khó như anh luôn lấy quá khứ lam lũ của mình để phấn đấu. Ba mẹ tôi biết chuyện, họ vừa thương, vừa mừng khi có được chàng rể ngoan. Ba mẹ tôi tâm lý, nói rất ý nhị, đó sẽ là quà cưới của ba mẹ dành cho hai đứa, hai đứa không cần bận tâm, chỉ cần sau này sống tốt với nhau là được. Mãi anh cũng chịu nghe theo.
Trước ngày cưới một tuần, chúng tôi dọn sẵn đồ đạc về căn hộ chung cư nhỏ, nơi này sẽ là tổ ấm của hai đứa. Tíu tít cùng nhau dọn dẹp, trang trí nhà cửa theo ý thích của mình thật tuyệt, chúng tôi còn trêu chọc nhau, dượt đuổi nhau giống như những đứa trẻ nghịch ngợm. Khi thấm mệt, cả hai cùng ngã lăn xuống đất, anh nghịch ngợm nhéo má tôi và đặt lên môi một nụ hôn dịu dàng. Quả thật, tôi lâng lâng trong hạnh phúc, mọi thứ đến quá ngọt ngào, đến nỗi tôi chỉ sợ chạm mạnh một cái sẽ tan vỡ như giấc mơ. Tôi nhớ, tôi kêu đói bụng, ngay lập tức anh chạy xuống siêu thị gần đó, mua đồ cho tôi. Một mình ở nhà, tò mò, tôi lân la tới kệ sách của anh.
Trong số hàng trăm cuốn sách đủ thể loại anh đọc, một cuốn sổ nhỏ bìa đen cũ mèm thu hút sự chú ý của tôi. Tôi chưa nhìn thấy cuốn sổ ấy bao giờ, giống như một đứa trẻ khám phá ra cánh cổng bí mật, tôi hồi hộp lần giở từng trang và đọc ngấu nghiến, cuống cuồng vì sợ anh về kịp và phát hiện ra. Từng con chữ nhảy múa trước mặt, mắt tôi nhòa đi sau làn nước mắt. Không thể tin vào mắt mình, tay tôi run run đánh rơi cuốn sổ lúc nào chẳng hay, tôi ngồi sụp xuống đất, nức nở.
Trong nhật kí của anh, anh viết anh yêu một người con gái từ thời áo trắng đến tận bây giờ, thi thoảng hai người vẫn gặp nhau, một tấm ảnh nhỏ kẹp trong đó rơi ra, hình một thiếu nữ trong veo cười rạng rỡ. Anh yêu cô ấy, nhưng anh chọn tôi, không phải vì tình yêu, vì ngay từ đầu anh đâu có yêu tôi, mà anh muốn được biên chế chính thức trong đoàn nhạc nhẹ của ba. Anh tiếp cận tôi cũng vì lý do đó. Và tôi, một cô gái ngây thơ đâu có biết mình bị biến thành kẻ ngốc nghếch, thành con tốt ngu xuẩn trong tay anh để anh tạo đà cho sự nghiệp và thăng tiến của mình. Anh đứng sau lưng tôi từ lúc nào, nhìn thấy bộ dạng của tôi, anh hiểu ra tất cả. Lòng thù hận trong tôi trỗi dậy, tôi chờ đợi một câu giải thích của anh, nhưng anh đâu có gì để giải thích, mọi thứ đã quá rõ ràng, tôi chạy khỏi nhà, lao đi trong bóng chiều trĩu trịt phủ đầy lưng.
Ba mẹ ngơ ngác. Bạn bè sững sờ. Không ai biết lý do chính xác khiến đám cưới bị hủy bỏ. Tôi vừa đốt những tấm ảnh cưới kỳ công lắm mới chụp được, từng là niềm hạnh phúc, hãnh diện của tôi, khóc cười như điên dại. Chỉ khổ ba mẹ, cả tháng đó mất ăn mất ngủ vì cô con gái thất thường, cả ngày ngồi trầm ngâm trước cây đàn piano và cất lên những giai điệu sầu thảm, não nề. Tôi nhớ tới anh, người đàn ông lừa dối tôi và lòng thù hận lại dâng lên quay cuồng. Người nghệ sĩ chơi piano quý giá nhất đôi bàn tay, nếu mất đi đôi bàn tay chẳng khác nào sống mà như chết.
Ý nghĩ ấy chợt khiến tôi nguôi ngoai đi nỗi hằn học. Tôi thuê người theo dõi và dàn xếp một vụ tai nạn giao thông như thật, cốt sao anh không chết, nhưng đôi bàn anh vĩnh viễn không thể chơi đàn. Nghe tin mẹ báo anh vào viện vì tai nạn, tôi mỉm cười đắc thắng, tôi muốn chứng kiến người đàn ông bội bạc đó đau đớn, không thể tiếp tục theo đuổi con đường âm nhạc của mình.
Bốn bức tường trắng toát, mùi thuốc sát trùng sộc thẳng vào khứu giác, nghèn nghẹn. Cánh cửa khẽ mở, người con gái tôi nhìn thấy trong tấm ảnh hôm trước ngồi bên anh, đôi mắt lo âu, khắc khoải nhìn người đàn ông yêu thương thiêm thiếp ngủ. Chúng tôi ra ngoài nói chuyện, cô ấy chợt nắm chặt tay tôi, nức nở: “Em và chị giống nhau ở một điểm, chúng ta đều là phụ nữ và cùng yêu anh ấy. Anh ấy đã bỏ em để chọn lựa chị, cả em và chị đều biết đó là sự ích kỉ, toan tính, và sai lầm đó, anh ấy đã phải trả giá. Trong lúc mê sảng, anh ấy gọi tên chị và miệng liên tục nói lời xin lỗi. Chị ơi, mong chị tha thứ cho anh ấy”.
Không giống như cảm xúc căm hờn khi nhìn thấy tấm ảnh lần trước, tôi chợt thấy xót thương cho người con gái ấy. Lúc đó, tôi đã rất hối hận. Hối hận vì bản thân trong một phút sốc nổi đã thuê người hại anh, để thỏa mãn cơn giận dữ âm ỉ trong người. Người con gái đó gục lên vai tôi, và khóc. Còn tôi, len lén lau những giọt nước mắt xúc động khi nhìn thấy tình yêu lớn lao mà cô dành cho anh. Bác sĩ cầm kết quả thông báo, nói anh bị gẫy xương, và chấn thương phần mềm, mất 3 tháng để hồi phục, nhưng rất may, anh vẫn có thể chơi đàn. Tôi thở phào nhẹ nhõm, giống như vừa thoát khỏi trận đồ bát quái trong cái mê cung mụ mị này. Cô gái ấy nắm chặt bàn tay anh, hình như anh bình yên trong bàn tay ấy, nhịp thở nhẹ nhàng, êm êm. Tôi nhẹ bước đi về, lòng bình yên, thanh thản lạ.
Theo Phunutoday
