Đón bình minh trên hồ Lago
(PLO) - Khi những tia nắng xiên qua ngọn cây bao báp, tràn qua những bụi cây gai lầm lì, làm khô những vạt cỏ ướt sương đêm là lúc đám trẻ trong làng ríu rít đi lấy nước bằng những chiếc can màu vàng và mẹ chúng sẽ tới đội nước về bằng chính chiếc đầu của mình. Trong sóng sánh của tiếng khoả nước, mặt hồ bình yên, phẳng lặng như chưa từng gợn sóng, như chưa từng có những cồn cào thương nhớ, đêm qua…
1. Vĩnh không biết vì sao mình lại gật đầu khi được đám bạn rủ đi du lịch bụi ở một đất nước hoàn toàn xa lạ, không có những trung tâm thương mại chọc trời cũng chẳng có khách sạn hạng sang. Có lẽ sau những xa hoa, Vĩnh đang cần chút gì mộc mạc, để nhắc cô rằng cuộc sống này có những góc khuất cần được chạm đến, để phá đi cái phẳng lặng đến nhàm chán của cuộc sống đô thị chói chang nắng, chật ních những gương mặt người đi lướt qua nhau.
Lần đầu tiên trong đời, cô lếch thếch lên máy bay rồi lại xuống, vạ vật trong phòng đợi để chờ đi chặng tiếp theo. Cũng lần đầu trong đời, bước ra khỏi sân bay cô chỉ gặp những cánh đồng khô khát dưới ánh nắng lạnh của mùa đông, ngẩng lên chỉ thấy những cánh chim lẻ loi trên bầu trời xanh thẳm, không có cả tiếng còi xe để thảng thốt giật mình.
Chiếc xe bán tải xuyên qua những con đường vắng lặng, hai bên đường là những ngôi nhà tranh, vách đất, lợp cỏ, những đứa trẻ tóc xoăn tít, hai mắt lồi to, lếch thếch bế theo đứa em bụng ỏng, như con mèo tha con chuột, nhìn theo chiếc xe bằng ánh mắt lạ lẫm. Hoàng hôn đỏ ối lặn dần sau những rừng bao báp, có những đoạn dốc ngược, nhìn trước mũi xe chỉ thấy một khoảng trời đang thẫm dần trong ánh đèn xe loang loáng.
Và cô, tự lúc nào, bỗng thấy trái tim mình như được nhúng qua nước hồ Lago, đập khe khẽ trong lồng ngực. Cô sẽ không quên người con trai ở cách cô nửa vòng trái đất nhưng cô không còn đau đớn vì anh nữa. Cô nói vui rằng đã ném anh xuống hồ rồi, và cô sẽ trở về mà không mang theo anh. Anh sẽ ở đó, như nhắc cô nhớ rằng vì sao cô lại đặt chân tới nơi này...
...Đó là một buổi sáng mùa đông có nắng, phía sau lưng cô và anh, mặt nước hồ Lago vẫn còn xao động. Cô không chắc có phải vì giọt nước mắt của cô đã được chia đều cho 3 ngã rẽ của dòng chảy hay gió đã mang chúng đọng dưới bờ cỏ nước để vẽ một vòng tròn chạy quanh ánh nắng ban mai.

