Đất đai chia tách tình máu mủ

Bất động sản nói chung và giá đất nói riêng trên địa bàn thành phố Vị Thanh, Hậu Giang và các vùng lân cận tăng lên vùn vụt. Cũng từ đây, những tranh chấp đất đai đã phát sinh ngày một nhiều làm rạn nứt tình hàng xóm láng giềng thậm chí là tình anh em, cha con ruột thịt và không ít người đã phải vào tù.

Thuở chưa tách tỉnh Cần Thơ thành tỉnh Hậu Giang và thành phố Cần Thơ (năm 2004) thì Vị Thanh còn là “vùng sâu vùng xa” của tỉnh Cần Thơ, dân cư thưa thớt, đất đai nhiều nên chẳng có giá trị là bao nên cha con, anh em có khi cho không nhau cả hàng chục công đất.

Tuy nhiên, kể từ khi trở thành thị xã tỉnh lị của tỉnh Hậu Giang, đặc biệt là trong những năm gần đây khi tình hình kinh tế - xã hội có những bước phát triển nhanh chóng; thị xã đã thay đổi từng ngày và giờ đã trở thành thành phố Vị Thanh. Bất động sản nói chung và giá đất nói riêng trên địa bàn thành phố và các vùng lân cận cũng tăng lên vùn vụt. Cũng từ đây, những tranh chấp đất đai đã phát sinh ngày một nhiều làm rạn nứt tình hàng xóm láng giềng thậm chí là tình anh em, cha con ruột thịt và không ít người đã phải vào tù.

1. Tranh ranh đất, cô đánh cháu ruột gây thương tích

Thị Xinh (SN: 1966, ngụ xã Hoả Lựu, Vị Thanh, Hậu Giang) là cô ruột của Danh Thanh Tuấn. Tuy nhiên, do tranh chấp làn ranh đất ruộng giữa hai gia đình nên hai bên thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, lời qua tiếng lại với nhau. Sau khi không thể tự hòa giải, thỏa thuận được trong khuôn khổ “Đại gia đình”, hai bên đã phải “thưa” ra chính quyền địa phương. Chính quyền xã Hỏa Lựu đã tiến hành hòa giải, đo đạc lại và hai bên cũng đã thống nhất với cách giải quyết đó. Tuy nhiên, có lẽ hai bên mới chỉ “bằng mặt chứ chưa có bằng lòng” nên mâu thuẫn vẫn âm ỉ và chỉ chờ thời cơ để bùng phát.

Khoảng 16h ngày 10/4/2010, Tuấn ra làm cỏ trên phần đất tranh chấp thì bị Thị Ngọc Thuyền (con gái của Xinh) nhìn thấy. Thuyền cho rằng Tuấn làm cỏ trên phần đất của nhà mình nên có lời qua tiếng lại với Tuấn và giữa hai bên xảy ra cự cãi nhưng được ông Danh Do (là cha Thuyền) can ngăn nên hai bên ai đi về nhà ấy. Những tưởng mọi chuyện đã qua nên một lúc sau, Tuấn đem dây ra căng và lấy cây leng đào đất ở phần đất đang tranh chấp.

Tuy nhiên, đúng lúc này Xinh đi ra nhìn thấy và cho rằng Tuấn đang đào phần đất của nhà mình nên giữa Xinh và Tuấn đã xảy ra cự cãi, sau đó dẫn dẫn đến đánh nhau. Tuấn dùng cây leng đánh cô mình Xinh đưa tay trái lên đỡ làm cây leng bị gãy. Xinh chụp được cán leng liền xông tới đánh tới tấp vào người Tuấn cho đến khi đầu Tuấn bị chảy máu thì được mọi người kéo ra đưa về nhà. Còn Tuấn được mọi người đưa đi cấp cứu và điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Hậu Giang đến ngày 21/4/2010 thì xuất viện với tỷ lệ thương tích là 16%.

Ngày 17/1/2011, Xinh đã nộp số tiền 500.000 đồng tại Chi cục Thi hành án dân sự thành phố Vị Thanh để khắc phục hậu quả cho Danh Thanh Tuấn.

Trong quá trình điều tra, Tuấn cũng khai nhận có dùng cây leng đánh trúng vào người “cô Xinh”, Xinh có nhập viện và điều trị nhưng không yêu cầu giám định thương tích mà chỉ yêu cầu Tuấn bồi thường tiền thuốc với tổng số tiền gần 1.100.000 đồng.

Viện kiểm sát nhân dân thành phố Vị Thanh (Hậu Giang) vừa có Cáo trạng truy tố Thị Xinh ra trước TAND cùng cấp để xét xử sơ thẩm về Tội cố ý gây thương tích theo Khoản 2 Điều 104 BLHS với tình tiết định khung tăng nặng là “Dùng hung khí nguy hiểm”.

2. Phá làn ranh, cha phải vào tù:

Mấy năm trước, cha con ông Nguyễn Văn T tranh chấp ranh đất với nhau. Sau khi hòa giải không được cả hai đã phải kéo nhau ra tòa qua cả hai phiên sơ và phúc thẩm. Sau khi bản án có hiệu lực pháp luật, cơ quan thi hành án đã tiến hành cắm mốc phân chia ranh giới giữa hai cha con. Tuy nhiên, ông T vẫn không đồng ý với quyết định của Tòa án và việc cắm mốc phân ranh nên liên tục có những hành vi cản trở khi người con trai tiến hành làm hàng rào trên phần đất của mình như: ngăn cản việc xây dựng, phá bỏ hàng rào, nhổ bỏ cột mốc… 

Làn ranh đất chia cắt tình cha con ông T
Làn ranh đất chia cắt tình cha con ông T.

Khuyên can cha mãi không được, anh con trai lại phải nhờ đến chính quyền địa phương can thiệp bằng các biện pháp như họp kiểm điểm trước dân và thậm chí là xử phạt hành chính về hành vi phá hại tài sản của con. Tuy nhiên, ông T vẫn không chịu dừng lại. Ông tiếp tục chặt phá cây cối, hoa màu của người con trồng trên phần đất mà ông cho rằng của mình với tổng giá thiệt hại là trên 1,3 triệu đồng.

Do ông đã bị xử phạt hành chính về hành vi hủy hoại tài sản nay lại tái phạm nên ông T đã bị khởi tố, bắt tạm giam về Cố ý hủy hoại tài sản theo Khoản 1 Điều 143 của BLHS. Do xét thấy bị cáo đã già (hơn 70 tuổi) lại phạm tội lần đầu và thuộc trường hợp ít nghiêm trọng nên cả hai cấp sơ và phúc thẩm đều xử phạt ông T 01 năm tù nhưng cho hưởng án treo với mục đích cảnh tỉnh ông.

3. Tranh chấp đất, em thuê người “xử” anh vợ bằng chầu cà phê

Trần Văn Trường (SN: 1964) là em rể của ông Huỳnh Văn Văn (tên gọi khác là Năm Văn). Giữa Trường và ông Văn có mâu thuẫn với nhau về việc tranh chấp đất ruộng nên giữa hai người thường xuyên xảy ra cự cãi, thậm chí đã nhiều lần “Thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với nhau. Trong đó có lần ông Văn đã đánh Trường phải đi nằm viện. Bực tức và cho rằng bị gia đình anh vợ ức hiếp nên Trường nung nấu ý định phải trả thù và cũng là để dằn mặt ông anh vợ. Nhưng thấy sức mình không đủ nên Trường nghĩ ra cách tìm thuê người đánh ông Văn.

Cơ hội đã đến, đầu năm 2010 trong một lần ngồi uống nước với Nguyễn Văn Mười (SN 1976), Trường đã tâm sự với Mười về hoàn cảnh và ý định của mình, Sau đó Trường nói với Mười: “Cậu có quen thằng nào có số má, kêu nó đánh Năm Văn dằn mặt dùm tao, tao cho tiền uống cà phê”. Tỏ vẻ anh Hai, Mười nhận lời ngay: “Chuyện nhỏ, để đó tui sẽ chỉ cho”. Ngày hôm sau, trong một quán nước Mười gặp Nguyễn Văn Vạng và Nguyễn Văn Mun (cùng sinh năm 1985 và cùng ngụ tại xã Tân Phú, huyện Long Mỹ) và 01 thanh niên tên Bình (chưa rõ họ và địa chỉ cụ thể), Mười nói với Vạng: “Có độ đánh dằn mặt cho Chín Trường, mày dám làm không?”, Vạng hỏi lại “Làm thì được nhưng có tiền không?”, Mười trả lời “Mày làm xong, ổng (Trường) cho tiền mày uống cà phê”. Nghe vậy thì Vạng đồng ý nhận “hợp đồng”.

Một đêm cuối tháng 3/2010, hôm đó là ngày giỗ mẹ vợ của Trường (tức mẹ ruột của ông Văn) tại nhà Trường có tổ chức nhậu, lúc này khách cũng đã vắng nên Mười tới gặp Trường báo “tin vui”. Cả hai dẫn nhau xuống mé sông, ngó trước nhìn sau Mười thì thầm: “Việc hôm trước anh nhờ tôi, tôi đã lo xong. Hôm nay tôi dẫn nó tới đó, anh tính sao thì tính”. Vừa nói, Mười vừa chỉ tay về phía bọn Vạng đang ngồi rồi Mười bỏ đi lên nhà.

Trường đi tới gặp ba người lạ mặt (là Vạng, Mun và Bình) và kể lại mâu thuẫn giữa Trường với ông văn cho bọn Vạng nghe, rồi Trường nói: “Mấy đứa giúp dượng, cha con Năm Văn chúng ăn hiếp cha con dượng nhiều lần quá, dượng chịu hết thấu. Mấy đứa xuống nhà Năm Văn đánh dằn mặt ổng vài cái để cha con ổng đừng ăn hiếp cha con dượng nữa”. Vạng hỏi lại: “Người đánh dượng nhà ở đâu?”, Trường trả lời “Nhà ở phía sau nhà dượng này”, vừa nói Trường vừa chỉ tay về phía nhà ông Văn.

Nghe vậy Vạng nói tiếp: “Bữa nay nhà mình có đám giỗ, thôi để bữa nào tụi con tính cho”, Trường thống nhất nên kêu tất cả cùng kéo vào bàn nhậu. Trời đã khuya và cả bọn cũng ngấm say, lúc này trong bàn nhậu chỉ còn lại Vạng, Bình, Mun – Vạng nói: “Bữa nay mình nhậu có rượu rồi, mình kéo lên trển quất ổng (Năm Văn) luôn, rồi về mạnh ai lấy đi”. Đang “tê tê” nên Mun cũng hưởng ứng ngay, Mun nói “Bữa nay mình làm đại ổng đi, ông Trường than quá trời”, lúc này cả ba thống nhất cùng đi chém ông Văn.

Bình đi vào trong nhà Trường lấy ra 2 con dao, đưa cho Vạng và Bình, còn Mun lấy 1 khúc cây, sau đó cả ba cùng đi ra phía sau nhà Trường. Khi đến nhà ông Văn, Vạng nhìn thấy 1 cái chòi nhỏ cặp mé kênh, không có cửa, đèn tắt. Vạng đi vào chòi, dở màn lên thấy có người nằm trên võng giăng trong màn. Đoán là ông Văn nên Vạng cầm dao chém, trúng tay ông. Bình từ ngoài xông vào đẩy Vạng ra, chém tiếp vào ông Văn. Ông Văn la lớn cầu cứu làm Bình, Vạng và Mun hoảng sợ bỏ chạy về nhà Trường. Trường ra mở cửa, Vạng nói: “Con lỡ chém ông Văn rồi, dượng cho tiền con đi trốn”. Trường vào nhà lấy một tờ 500.000 đồng đưa cho Vạng, Vạng cầm lấy tiền rồi cùng Bình, Mun về nhà ngủ như không có chuyện gì xảy ra.

Ông Văn được gia đình đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Long Mỹ, sau đó được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa Trung ương thành phố Cần Thơ điều trị đến ngày 6/4/2010 thì xuất viện với tỷ lệ thương tích là 25%.

Đến ngày 31/3/2010, Vạng đưa cho Bình và Mun mỗi người 150.000 đồng, riêng Vạng tự chia cho mình 200.000 đồng, sau đó Vạng và Bình bỏ trốn khỏi địa phương. 

Qua quá trình điều tra, xác minh Cơ quan CSĐT Công an huyện Long Mỹ đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Trường, Vạng, Mun, Mười về tội Cố ý gây thương tích theo Điều 104 BLHS. Riêng Bình đã bỏ trốn, CQĐT chưa xác minh được nhân thân lai lịch nên tách ra xử lý sau. Trong quá trình điều tra các bị can đã liên đới bồi thường cho người bị hại (ông Văn) được số tiền 27.000.000 đồng (Trường 25.000.000 đồng, Mười 4.000.000 đồng, Vạng và Mun mỗi người bồi thường 500.000 đồng).

Xử sơ thẩm, TAND huyện Long Mỹ (Hậu Giang) đã tuyên phạt: bị cáo Vạng 30 tháng tù giam; bị cáo Trường 30 tháng tù treo; Mun 30 tháng tù treo và Mười 24 tháng tù treo đều về tội Cố ý gây thương tích theo Khoản 2 Điều 104 BLHS. Toà ấn định thời gian thử thách và giao các bị cáo Trường, Mun và Mười cho UBND nơi các bị cáo cư trú giám sát, giáo dục trong thời gian thử thách. Sau phiên sơ thẩm, ông Văn có đơn kháng cáo đề nghị tăng hình phạt tù đối với mỗi bị cáo lên 7 năm tù giam và đề nghị Toà phúc thẩm buộc các bị cáo phải liên đới bồi thường cho bị hại tổng số tiền là 150 triệu đồng.

Tại phiên toà phúc thẩm, HĐXX xét thấy hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội: Bị cáo Trường tuy có mối quan hệ họ hàng với người bị hại nhưng chỉ vì có mâu thuẫn với người bị hại không giải quyết được mà đã dẫn tới việc thuê người đánh bị hại gây thương tích; bị cáo Mười biết việc tìm thuê người đánh người khác là vi phạm pháp luật nhưng vẫn cố ý thực hiện; đối với các bị cáo Vạng và Mun tuy không có mâu thuẫn gì với phía bị hại nhưng khi nghe có người thuê các bị cáo đánh dằn mặt và cho tiền các bị cáo uống cà phê thì các bị cáo đã đồng ý và đến gặp Trường để bàn bạc, chỉ đối tượng, địa điểm để đánh…

Điều này chứng tỏ hành vi của các bị cáo mang tính côn đồ, xem thường và bất chấp pháp luật do đó cần phải có mức án nghiêm khắc đối với các bị cáo nhằm răn đe và phòng ngừa tội phạm nói chung. Do đó, HĐXX phúc thẩm đã chấp nhận một phần kháng cáo của người bị hại tuyên phạt: bị cáo Vạng 36 tháng tù; Trường 36 tháng tù; Mun 30 tháng tù và Mười 24 tháng tù giam.  

Trên đây là những bài học đau lòng khi tình cảm máu mủ ruột rà bị chia cắt bởi những tranh chấp đất đai rất không đáng có. Khi mọi sự đã trở nên quá muộn thì các giá phải trả cho những hành vi dằn mặt tàn độc ấy trở nên quá đắt đỏ. 

Thanh Tâm