Cuộc hành trình bảo vệ mùa xuân biển

Chúng tôi bắt đầu chặng đường ra biển cùng với Biên đội 1012 thuộc vùng 1 Cảnh sát biển Việt Nam tại cảng K34. Theo bước chân chiến sĩ, chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình đầy sóng gió đón mùa xuân trên vùng biển xanh Tổ quốc, từ Nghệ An đến Hải Phòng.

Ra khơi mùa biển động

Bữa cơm đầu trên tàu đầy ấn tượng. Gần ba mươi cán bộ, chiến sĩ ngồi ngay trên mũi tàu, kháo đủ mọi chuyện trên trời, dưới biển. Mai Khướng-chàng trai vui tính, muộn vợ nhất trên tàu 1012, ghé tai tôi: Bữa cơm như thế này đối với chúng tôi là quý lắm nhà báo ạ. Bình thường trên biển sóng to gió lớn, có được miếng cơm chín cũng khó. Tôi băn khoăn: Ăn cơm trên biển lại khó khăn vậy ư, tưởng rằng lúc nào cũng đầy tôm cá, trăng thanh, gió mát.? . Mọi người cười vang, thông cảm cho lính cậu văn phòng chỉ biết biển qua những bài ca lãng mạn. Đêm đầu, tôi chui xuống ngủ tại khoang 1 với các chiến sĩ cơ điện. Khoang toàn mùi dầu máy, nhưng nhờ những câu chuyện vui của các chàng ế vợ này mà giấc ngủ cũng đến lúc nào không biết.

Sau bữa cơm sáng dọn vội, trên boong tàu, không khí làm việc càng

khẩn trương, nhộn nhịp. Dãy xe vận tải xếp hàng dài tiếp dầu, đội hậu cần xuống chợ mua gom thực phẩm dự trữ cho chuyến đi dài ngày, các chiến sĩ ngành xung pháo kiểm tra lại những súng đạn. Riêng Biên đội trưởng Đới Văn Thịnh, vẻ mặt đăm chiêu, đi lại, lắng nghe tin báo cơn bão số 7 sắp đổ bộ vào đất liền. Trời bắt đầu lất phất mưa, luồng vào cảng sương mù dày đặc.

Đây cũng là lúc biển khơi xuất hiện nhiều tàu lạ, tàu buôn lậu... Lệnh chỉ huy đã phát. Đúng 12 giờ 15 phút, hai chiếc tàu chiến nổ máy vang trời, xả khói mù mịt, rời cảng . Chiếc 1014 dẫn đầu. Biên đội trưởng đứng trên đài chỉ huy của Kỳ hạm, hướng dẫn đội tàu tránh bãi cạn, đăng, đáy giăng trên sông, lướt trên mặt nước phẳng lặng. Tàu ra khỏi cửa cảng, gió to dần, mưa nặng hạt, từng cơn sóng lớn đua nhau vỗ mạn tàu. Biên đội giữ cự ly đội hình, song song thẳng tiến ra khơi. Được khoảng 10 hải lý, sóng gió ngày càng dữ dội. Gío ù ù thổi , sóng to như những ngôi nhà thi nhau quật xuống. Tàu nghiêng ngả, chồm lên, ngụp xuống, lúc nghiêng phải, khi đảo trái. Càng ra xa, sóng càng to, gió càng lớn, mặt biển mênh mông, xanh ngắt gầm rú như muốn nuốt trọn hai con tàu nhỏ. Hai tay ôm chặt cột ngắm la bàn trên đài chỉ huy, tôi choãi chân đứng ghì cho khỏi ngã, trong khi chỉ huy trưởng Vũ Thắng, lái chính Phan Lễ bám trụ trong buồng lái, theo dõi qua màn hình ra -đa đường đi của tàu. Bất chợt, một cơn sóng lớn văng qua đài chỉ huy, hắt nước vào các chiến sĩ, xô đổ hết bàn ghế. Tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt, gân cốt chừng như nhão ra hết. Tôi không dám di chuyển. Chỉ cần sơ sẩy chút ít, tôi sẽ bị hất văng xuống biển. Một số chiến sĩ trẻ trên tàu bắt đầu say sóng. Dưới boong, thấp thóang bóng đội hậu cần vịn sườn tàu, cố đứng cho vững, che gió nấu bữa cơm chiều. Gió vẫn to, sóng vẫn đánh rầm rầm vào mạn tàu.

Khoảng 5 giờ, Biên đội buông neo khẩn cấp tránh gió tại khu vực đảo Hòn Mê (Thanh Hoá). Trong vịnh, mặt biển hiền hoà hơn, dù ngoài xa sóng gió vẫn gào thét. Chuyện thường thôi mà, thấy tôi mặt mày vẫn còn xanh xám, chính uỷ tàu 1012 Trần Thắng động viên. Nhưng đối với tôi, ôm chặt cột la bàn trong 5 giờ đồng hồ, vượt qua hơn 50 hải lý trong sóng gió cấp 4, cấp 5, không say sóng - đó là một điều phi thường. Trên tàu, câu chuyện vui lại nở như pháo rang, những khuôn mặt rạng rỡ nụ cười. Dường như chuyện sóng gió vừa qua xảy ra ở tận đâu

Giữ cho biển bình yên

Bữa cơm chiều dọn ngay trên mặt boong đang ngả nghiêng theo từng cơn sóng. Đội hậu cần thông báo, sóng gió to quá không thể nấu được cơm. Hai chiến sĩ khệ nệ khênh ra nồi cháo lớn, lõng bõng toàn nước, thêm mấy cọng rau cải. Có ăn còn may chán, một chiến sĩ nói với tôi Nhiều lần cơm đặt lên bếp, gió thổi bay, bát đĩa dọn ra mâm bị sóng cuốn phăng xuống biển, cả tàu phải ăn lương khô, hoặc nhịn đói mà ngủ . Mọi người động viên nhau cố ăn cho lại sức. Hàng chục con người quây quanh chiếc đài bán dẫn. Trong bản tin thời tiết, cơn bão số 7 vẫn mạnh dần lên.

Sáu giờ 15 phút, các chiến hạm lại nổ máy lên đường. Trái với bản dự báo thời tiết đêm qua, gió hôm nay nhẹ hơn, mặt biển xanh bớt gầm gào. Tôi lên đài chỉ huy, thoả sức giương ống nhòm ngắm nhìn bốn phía. Nắng lên dần, trải vàng óng ánh, sóng tung bọt trắng xoá, thấp thoáng bóng tàu đánh cá dập dềnh. Trên mặt biển xanh, thỉnh thoảng mấy chú cá chuồn lướt bay chíu chíu. Bữa cơm trưa dọn trên đài chỉ huy đựơc chuẩn bị tươm tất hơn. Lúc này, tôi mới thấy khuôn mặt đăm chiêu của biên đội trưởng Đới Văn Thịnh giãn ra Thời tiết như thế này, chúng tôi vẫn thường liên tục hành quân, không kể ngày, đêm. Còn trợ lý tác chiến Cảnh sát biển vùng 1 Trương Đức Tuệ kể lại cho tôi nghe những khó khăn ngày đầu thành lập của Cảnh sát biển Việt Nam. Nhiều khó khăn, nhưng tràn đầy nhiệt huyết và lòng quyết tâm.

Khoảng 3 giờ chiều, biên đội đến khu vực đảo Bạch Long Vĩ. Tàu lạ xuất hiện- các chiến sĩ thông báo. Tôi trèo vội lên đài chỉ huy. Lúc này, các cán bộ, chiến sĩ trang phục chỉnh tề, sẵn sàng ở vị trí. Phía trước không xa, một chiếc tàu lớn, không cờ hiệu, đen ngòm như cục sắt, đang rẽ sóng bỏ chạy. Tăng tốc đuổi theo- biên đội trưởng ra lệnh, đồng thời chỉ huy tàu 1014, lúc này đang chạy phía bên trái, đuổi theo chiếc tàu thứ hai. Khi tàu 1012 cách tàu lạ khoảng 100 m, chúng tôi thấy rõ những bóng người lố nhố trong khoang. Một chiến sĩ thạo ngoại ngữ, dùng loa yêu cầu tàu lạ dừng lại để kiểm tra. Chiếc tàu vẫn ngoan cố tháo chạy. Khi tàu ta đến gần, tàu lạ nghiêng mũi dường như muốn đâm thẳng vào tàu 1012. Cuộc rượt đuổi kéo dài. Ngư dân trên tàu đánh cá Việt Nam chứng kiến Cảnh sát biển đuổi tàu lạ, vỗ tay reo mừng. Chừng nóng ruột, một chiến sĩ mang súng ra đứng trên mặt boong. Không được bắnnnn, biên đội trưởng ra lệnh, tàu giảm tốc độ. Quay sang phía tôi, anh cho biết : Trong đợt hành quân này, chúng tôi có nhiệm vụ xua đuổi tàu lạ thâm nhập trái phép vùng biển nước ta, tranh chấp ngư trường với tàu đánh cá Việt Nam. Nhìn phía bên kia, những chiếc tàu lạ đã cúp đuôi, mất dạng ra ngoài vùng biển nước ta. Đó là hai trong số hơn 60 chiếc tàu lạ bị Biên đội 1012 xua đuổi phải tháo chạy từ đầu cuộc hành trình.

Khoảng gần 5 giờ chiều, biên đội hạ neo cách đảo Bạch Long Vĩ khoảng 13 hải hý. Hoàng hôn đỏ rực trên mặt biển, sóng biển mạnh dần. Trong khi biên đội trưởng đăm chiêu nghe dự báo thời tiết, các chiến sĩ vẫn vô tư hò nhau chăng đèn dưới mạn tàu vợt cá mực. Mực rất nhiều, từng đàn đua nhau nổi lên trắng xoá dưới ánh đèn đêm. Tôi được các chiến sĩ đãi bữa mực tươi rói luộc với nước dưa chua, anh nào anh ấy mồm đen nhẻm mực. Nhưng đêm không yên tĩnh. Sóng lắc quá mạnh, cả tàu hầu như không ai ngủ trọn. Gió Đông Bắc nổi lên ù ù, sóng xô thuyền nghiêng ngả như sắp lật. Trong đêm đen quay cuồng, biên đội nhổ neo, tránh gió tại khu vực đảo Bạch Long Vĩ. Sáng sớm, các chiến sĩ còn tranh thủ mua thêm vài chục cân mực tươi của ngư dân, chuẩn bị tiếp cho cuộc hành trình.

Đúng 2 giờ 30 phút chiều, tàu 1012 kéo hồi còi dài chào thành phố Hoa Phượng Đỏ thân yêu.