Cu-a-la Lăm-pơ, một lần đến…

Chỉ mất 3 giờ bay từ thủ đô Hà Nội, tôi đặt chân đến đất nước Ma-lai-xi-a xinh đẹp. Thủ đô Cu-a-la Lăm-pơ, thành phố hiện đại với 1,8 triệu dân luôn hối hả và tràn đầy năng lượng. Nắm bắt nhu cầu của khách du lịch, Chính phủ Ma-lai-xi-a biến nơi đây thành điểm mua sắm mang tầm cỡ quốc tế.

Thành phố thân thiện

 

Cảm nhận đầu tiên khi đến thủ đô của đất nước hơn 27 triệu dân này có gì đó “hao hao” giống Xin-ga-po. Từ kiến trúc hiện đại với nhiều nhà cao tầng, hệ thống giao thông được phân luồng quy củ.... đến những người dân đa sắc tộc đang có mặt tại đây. Tôi nhìn thấy những người Ma-lai gốc, người Ấn Độ, Pakixtan, cả người Hoa… trên những con phố đi qua. Trong các nhà hàng, các quán ăn giản dị từ nhỏ tới lớn ven đường du lịch là những món ăn quen thuộc với du khách như cháo ếch, cua biển rang ớt, món thịt hầm Pacute, cơm gà rán với nước sốt  mayonnaise.... Cảm giác thật lạ nhưng cũng thật gần gũi khi ở một nơi xa xôi cách Việt Nam hàng nghìn km.

 

Trong tua du lịch tới Cu-a-la lăm-pơ lần này, giữa những du khách từng đến cũng như chưa từng đặt chân đến đây, tôi được nghe nhiều câu chuyện về tòa tháp đôi Petronas - một biểu tượng chính của đất nước thân thiện này. Tò mò xen lẫn hồi hộp, cảm giác choáng ngợp dần hiện hữu khi Petronas hiện ra trước mắt. Du khách ngất ngây trước vẻ lộng lẫy và bề thế của một  công trình xây dựng cao nhất thế giới. Và lại có thêm cơ hội khám phá, thỏa mãn thú vui mua sắm trong những gian hàng, siêu thị bày bán các mặt hàng cao cấp với nhiều chủng loại nổi tiếng từ khắp nơi trên thế giới  trong tòa tháp.

 

Bức tranh tương phản từ “Nóc nhà Đông Nam Á” 

 

Một nhân viên bảo vệ chỉ tôi tới nơi mua vé để lên đỉnh “Nóc nhà của Đông Nam Á”. 20 USD cho một lần thưởng ngoạn vị trí cao nhất này xem ra… khá đắt. Tôi cảm thấy có gì đó hơi xót xa cho ví tiền của mình, khi với số tiền này, một người dân bình thường tại đất nước này có thể chi tiêu ăn uống trong gần một tuần. Nhưng khi lên đến đỉnh, tôi mới hiểu… tiền nào của đấy.

 

Với 32.000 cửa sổ nhìn ra bốn phía, cao 452m, Petronas thực sự là điểm nhấn giữa lòng thành phố. Tòa tháp được trang trí bên ngoài bởi những vật liệu phản quang như i-nốc, kính… nên càng lấp lánh, nguy nga và long lanh hơn vào lúc hoàng hôn. Ánh mặt trời chuyển sang màu vàng, đỏ cũng là lúc biểu tượng của thủ đô Cu-a-la Lăm-pơ tỏa sáng hết vẻ đẹp của mình.

 

Đứng ở độ cao này, góc nhìn này, Cu-a-la Lăm-pơ thu gọn trong tầm mắt. Tôi cảm nhận được những nốt nhạc trong vũ điệu cuộc sống của thành phố. Lúc thăng, lúc trầm. Lúc dồn dập, lúc dịu êm. Lúc lại tha thướt, yêu kiều. Lúc lại buồn tẻ, u ám. Cu-a-la Lăm-pơ nhìn từ đỉnh Petronas là hai bức tranh hoàn toàn khác biệt. Một thành phố với những tòa nhà cao tầng hiện đại trên nền của những mạng lưới giao thông hoàn hảo. Một thành phố với những khu nhà nhỏ trên một khoảng đất trống rộng mênh mông xen kẽ với những rừng cây cọ dầu bạt ngàn. Bức tranh với hai mảng màu. Bản nhạc với hai âm điệu. Không cần phải đi nhiều để rõ hơn về một Cu-a-la Lăm-pơ, nếu ta mới đến lần đầu. Chỉ cần lên đỉnh Petronas.

 

Người lao động Việt Nam ở thủ đô Ma-lai-xi-a

 

Trong chuyến đi này, tôi gặp một số người lao động Việt Nam đang làm việc tại Cu-a-la Lăm-pơ. Họ đến các trung tâm mua sắm lớn trong đợt hàng khuyến mại, giảm giá. Tần ngần bên một gian hàng, anh Trần Mạnh H, quê ở Diễn Châu (Nghệ An) bộc bạch: “Người lao động Việt Nam bên này thường chỉ sắm sửa, gửi đồ về quê hương khi có đợt giảm giá 30-40%. Cá biệt có những mặt hàng giảm tới 70% giá ban đầu. Đồng lương kiếm được không nhiều, nên cũng chỉ dám nghĩ đến hàng hạ giá. Có được đồng nào thưởng thêm vào dịp lễ tết, chúng tôi gom góp gửi về gia đình.  Cũng vất vả lắm….”

 

“Lương không đủ sống, bị các công ty môi giới lừa tiền, bớt xén những khoản lương đáng ra họ được hưởng. Chuyện người lao động bị cho đi, bán lại giữa các công ty diễn ra thường xuyên như cơm bữa... Hỏi làm sao không vất vả…”- Anh Nguyễn Anh T, công nhân một nhà máy chế biến gỗ tại Cu-a-la Lăm-pơ, có công việc làm thêm ngoài giờ là thợ chụp ảnh dạo phía sau tòa tháp đôi cho biết thêm. So với những người lao động Việt Nam khác tại đây, dường như anh là người “may mắn” vì đã làm việc tại đây hơn 3 năm nay mà chưa một lần bị trấn lột. Trong khi, tình trạng cướp giật, gây rối thường xuyên diễn ra với những lao động nhập cư như họ ở nơi xa xôi này.

 

Bài và ảnh: Trịnh Long