Con thương mẹ kế, từ chối ở cùng mẹ đẻ

Cuối cùng thì người mẹ đẻ đành rút lại nguyện vọng được nuôi các con mình, với lý do chị cần có thêm thời gian để cải thiện tình cảm mẹ con và cải thiện mối quan hệ với người mẹ kế đang trực tiếp nuôi dưỡng các con của chị.

Cuối cùng thì người mẹ đẻ đành rút lại nguyện vọng được nuôi các con mình, với lý do chị cần có thêm thời gian để cải thiện tình cảm mẹ con và cải thiện mối quan hệ với người mẹ kế đang trực tiếp nuôi dưỡng các con của chị.

Câu chuyện về hai người mẹ

Người thứ nhất là chị Nguyễn Thị Bích, nguyên đơn vụ án thay đổi người nuôi con, mẹ đẻ của hai cháu Trần Anh Tuấn (14 tuổi) và Trần Hoài Thu (13 tuổi). 15 năm trước, chị Bích kết hôn với anh Trần Văn Học, rồi sinh ra hai cháu Tuấn và Thu. Hai vợ chồng không có nghề nghiệp, nhà ít ruộng, lại phải nuôi con thơ, mẹ già nên cuộc sống rất khó khăn.

jufj
Tình mẫu tử. Ảnh minh họa từ internet.

Qua người quen trong thôn, anh Học lên Hà Nội làm bảo vệ cho một nhà nghỉ ở huyện Gia Lâm (Hà Nội), mong tiết kiệm được chút ít đỡ đần vợ con. Cám dỗ của đồng tiền đã khiến anh Học phải lãnh án 3 năm tù về tội “Chứa mại dâm”, sau đó phải đi thụ án ở Trại giam số 5 (Thanh Hóa). Cuộc sống của mẹ con chị Bích đã khó khăn lại càng ảm đạm hơn. 

Thời gian đầu, chị Bích một mình nuôi hai con nhỏ, tích cóp được đồng nào lại mua quà cáp thăm chồng. Cho đến một ngày, chị Bích nói vào trại thăm chồng như mọi khi nhưng sau đó không về nhà. Linh cảm chuyện chẳng lành, bà mẹ chồng lục tìm thì thấy một bức thư của con dâu để lại, nói rằng sẽ ra đi tìm cơ hội đổi đời và nhờ bà nội, các cô các chú nuôi giúp hai cháu. Đó là một ngày giáp Tết năm 2001, khi cháu Tuấn mới 5 tuổi, cháu Thu 4 tuổi.

Người mẹ thứ hai là chị Vũ Thị Thủy, bị đơn, mẹ kế của cháu Tuấn và cháu Thu, người trực tiếp nuôi dưỡng hai cháu suốt 7 năm qua. Năm 2003, nhờ cải tạo tốt, anh Học được đặc xá tha tù trước thời hạn. Trở về nhà, anh Học đã cất công tìm kiếm vợ nhưng không có tin tức. Sau đó, anh Học lấy chị Thủy, một cô gái từng lỡ bước sa chân về tội ma túy mà anh quen trong thời gian cải tạo tại Trại 5.

Năm 2007, họ có một con chung là cháu Trần Đức Nhân. Thời gian sau đó, sức khỏe anh Học suy sụp nghiêm trọng do bệnh lao phổi từ những ngày trong trại tái phát. Đến cuối năm 2009, anh Học qua đời, để lại cho chị Thủy ba đứa con, trong đó, chỉ có cháu bé út là con đẻ của chị này. Chị Thủy ở vậy cùng đám trẻ từ đó đến nay.

Ngày anh Học mất, chị Bích có về viếng và xin đón các con về sống với mình, hứa thanh toán tiền nuôi dưỡng cho chị Thủy nhưng đã vấp phải sự phản đối của chị Thủy và bị gia đình anh Học chửi bới, bọn trẻ cũng không đồng ý. Tức tối, chị Bích kiện ra Tòa xin thay đổi người nuôi con.

Con ruột từ chối ở với mẹ đẻ

Tòa sơ thẩm tuyên giao cho chị Bích được quyền nuôi hai cháu Tuấn và Thu, vì bố các cháu đã mất nên đương nhiên chị Bích là người duy nhất có quyền và có trách nhiệm nuôi dưỡng các con mình. Về sự tự nguyện của chị Bích thanh toán tiền công sức chăm sóc các con riêng của chồng cho mình nhưng do chị Thủy từ chối nên vấn đề này Tòa không giải quyết.

Tuy nhiên, hai con chị Bích lại phản đối quyết định của Tòa, các cháu nói muốn ở với mẹ Thủy và em. Chị Thủy với tư cách người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan đã kháng cáo bản án sơ thẩm, mong muốn tiếp tục được nuôi các con chồng vì quyền lợi của các cháu. Bà nội, các cô chú của cháu Tuấn và Thu cũng phản đối việc Tòa sơ thẩm giao cho chị Bích được quyền nuôi con và có đơn đề nghị Tòa tiếp tục để các cháu sống với chị Thủy.

Tại Tòa phúc thẩm, chị Bích trình bày rằng dù Tòa sơ thẩm đã chấp nhận nguyện vọng nuôi con của chị nhưng không hiểu sao các cháu nhất định không chịu về ở cùng mẹ, thậm chí lẩn trốn không muốn gặp mẹ. Theo chị Bích, việc này là do sự sắp đặt của chị Thủy.

“Cô ta đã vào tù ra khám nên rất xảo quyệt, đã đe dọa, mua chuộc các con tôi phải ở cùng để lợi dụng, bóc lột sức lao động. Một con người như thế không đủ tư cách nuôi dạy các con của người khác!”. Chị Bích vừa trình bày xong, lập tức chị Thủy “đốp” lại: “Đề nghị Tòa không để chị ta được phép xúc phạm đến quá khứ của tôi. Nếu không tôi sẽ yêu cầu khởi tố chị ta về tội “Làm nhục người khác”. Thử hỏi một người đàn bà bỏ chồng bỏ con đi tìm thú vui sung sướng cho riêng mình như chị ta liệu có đủ nhân cách, tư cách nuôi dạy con cái hay không?”.

Trước diễn biến căng thẳng này, Hội đồng xét xử đã phải nhắc nhở các đương sự không được xúc phạm nhau giữa chốn công đường và chỉ nên tập trung trình bày vào những vấn đề trọng tâm của vụ án. Chị Bích khóc tức tưởi: “Tòa có đặt mình vào hoàn cảnh của tôi thì mới hiểu được, trên đời này hỏi có người mẹ nào bất hạnh như tôi?”.

Bà Thẩm phán khuyên chị Bích bình tĩnh ngồi xuống, rồi nhẹ nhàng phân tích: “Có khi nào chị đặt mình vào hoàn cảnh của hai đứa trẻ lên 4, lên 5 để hỏi rằng các con mình đã sống ra sao khi bố vào tù, mẹ bỏ đi?. Đâu phải tự nhiên mà các cháu khôn lớn, trưởng thành được như hôm nay?.

Hơn ai hết, chính các cháu là người nhận thức được ai là người tốt, là người thực tâm yêu thương mình để trình bày nguyện vọng muốn ở với người đó. Điều này Tòa cũng thấy buồn lòng và thành thật khuyên chị đừng đổ lỗi cho người khác mà nên nhìn nhận lại bản thân mình”.

Hội đồng xét xử còn phân tích rằng chị Bích nên nghĩ đến quyền lợi của các con, cháu lớn đang học lớp 9, cháu bé học lớp 8, thời điểm này rất cần sự ổn định cả về tâm lý lẫn chỗ ở, sinh hoạt để tập trung học tập. Khi nghe những lời nói chí tình đó, chị Bích úp mặt vào đôi bàn tay, đôi vai cứ run lên...

Cuối cùng, nguyên đơn xin rút đơn khởi kiện. Giọng chị rất buồn nhưng không còn tức tối mà thanh thản, nhẹ nhõm hơn nhiều. Giờ chị đã hiểu ra tình cảm không dễ ngày một ngày hai mà có được nên xét cho cùng, nếu Tòa tuyên giao các con cho chị nhưng các cháu không muốn thì chúng cũng lại quay về ở với mẹ kế. Chị muốn có thêm thời gian để cải thiện tình cảm mẹ con và cải thiện mối quan hệ với chị Thủy nữa.

Hy vọng rằng sau phiên tòa này, vụ việc đi đến một kết thúc có hậu, vì dẫu trải qua nhiều bất hạnh, cay đắng nhưng hai cháu Tuấn và Thu đã may mắn và hạnh phúc vì có hai người mẹ ở đời.

Thành Nam