Con gái làng hoa
(PLO) - Tôi sinh ra và lớn lên ở làng hoa truyền thống của Hà Nội ven hồ Tây lộng gió. Cuộc sống của người làng hoa chúng tôi không chỉ lãng mạn, lung linh như trong lời bài hát nổi tiếng “Làng lúa, làng hoa” mà còn phải nếm trải nỗi vất vả, cơ cực trăm bề.
Năm 15, 16 tuổi, tôi đã thực sự là một lao động chính trong gia đình cùng mẹ ngày nào cũng bươn trải nơi những vạt hoa, rau bên bãi bồi ven sông. Nhà trồng 4 sào hoa và 2 sào rau màu các loại nên tôi và mẹ có hôm phải ăn cơm nắm mang theo để tranh thủ công việc chứ không có mấy thời gian về nhà. Có những hôm, mới 3 giờ sáng mẹ đã đánh thức tôi dậy để đi tưới hoa khi sương sớm còn lạnh tái tê. Nước hiếm nên tôi phải quẩy nước mãi tận ngoài sông Hồng, xa đến nửa cây số.
Thấy tôi vất vả, mẹ động viên: “Gắng lên con, phải chịu khó lao động mới thoát được nghèo khổ. Mà con cũng phải chăm chỉ mà học hành vì đó cũng là con đường duy nhất để mà thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn. Đời mẹ đã vất vả, nên con phải cố gắng…”. Tôi im lặng, nghe nước mắt dâng ngập khóe mi…
Bố tôi hi sinh trong chiến tranh, để lại cho người vợ trẻ một bà mẹ già và đàn con nhỏ. Anh em chúng tôi lớn lên trong sự đùm bọc yêu thương của mẹ. Mẹ tôi đã chấp nhận để tuổi xuân phai tàn mà ở vậy làm tròn đạo hiếu với mẹ chồng và chăm sóc các con. Nhờ những luống hoa mẹ vun trồng nên mới có chúng tôi lớn khôn như ngày hôm nay, vì thế tôi càng không bao giờ quên công ơn của mẹ.