Coi trọng kiểm tra, kiểm toán nội bộ phòng ngừa tham nhũng
Cách đây 11 năm, khi đó Hà Thúc Phong, ở khu tập thể Trại Chuối, phường Trại Chuối (quận Hồng Bàng) mới 30 tuổi, được lãnh đạo Công ty ắc quy Tia Sáng (nay là Công ty cổ phần ắc quy Tia Sáng) tin tưởng bổ nhiệm làm Trưởng chi nhánh công ty tại Quảng Ninh để tiêu thụ và bảo hành sản phẩm bình và dung dịch ắc quy của đơn vị sản xuất.
Cách đây 11 năm, khi đó Hà Thúc Phong, ở khu tập thể Trại Chuối, phường Trại Chuối (quận Hồng Bàng) mới 30 tuổi, được lãnh đạo Công ty ắc quy Tia Sáng (nay là Công ty cổ phần ắc quy Tia Sáng) tin tưởng bổ nhiệm làm Trưởng chi nhánh công ty tại Quảng Ninh để tiêu thụ và bảo hành sản phẩm bình và dung dịch ắc quy của đơn vị sản xuất. Những tưởng tương lai tươi sáng mở ra đối với Phong, nhưng sau đó lại là những ngày đen đủi trong cuộc đời Phong cũng từ máu “đỏ đen” mà ra.
Thời gian đầu nhận nhiệm vụ, Phong tỏ ra năng động trong khâu tiếp thị, nghiên cứu thị trường, chăm sóc khách hàng. Lượng hàng tiêu thụ ở tỉnh Quảng Ninh tăng vọt, tiền bán hàng thu về ngày một nhiều. Mỗi khi có tiền, Phong tự thưởng cho bản thân bằng việc chơi một vài “con đề” hoặc đặt cược một vài trận bóng để khỏa lấp nỗi buồn xa nhà khi tối đến, đêm về. Sau gần 2 năm làm ăn phát đạt, bình yên, sóng gió bắt đầu đến với Phong. Tiền bán hàng, phải nhập quỹ theo quy định, nhưng Phong lại “mượn” tạm một ít để đánh “đề” và cá độ bóng đá. Hôm nào thắng bạc, sau khi ăn tiêu, Phong thanh toán sòng phẳng số tiền bán hàng trước đó, thua thì thôi. Vận “đen” cứ đeo đuổi Phong, đúng như câu dạy của ông cha ta “cờ bạc là bác thằng bần”. Càng “khát nước”, Phong càng ham gỡ, nhưng chơi đâu chết đấy. Vào thời điểm đầu những năm 2000, mỗi lần Phong lấy từ 20 đến 30 triệu đồng tiền bán hàng của công ty để nuôi số đề và cá độ bóng đá. Cứ thế, như người hụt hơi ở cuối đường hầm, Phong nợ nần chồng chất, không lối thoát. Đến tháng 4-2004, Phong bỏ trốn sang Nga, mong rũ bỏ trách nhiệm từ việc ham mê cờ bạc. Khi cơ quan điều tra vào cuộc làm rõ trong thời gian Phong đảm nhiệm chức vụ Trưởng chi nhánh, đơn vị đã nhận 2.019 bình ắc quy các loại, 788 can dung dịch ắc quy với tổng giá trị gần 1,3 tỷ đồng. Theo biên bản đối chiếu công nợ, Phong còn nợ gần 492 triệu đồng tiền bán hàng của công ty, nhưng không có khả năng thanh toán. Sở dĩ trong thời gian dài công ty không phát hiện ra sự thiếu hụt tiền bán hàng, vì hằng tháng khi nộp báo cáo tài chính, Phong viện lý do là khách hàng nợ tiền mua hàng (!). Sau khi Phong bỏ trốn, gia đình tự nguyện đến công ty nộp 145 triệu đồng để khắc phục hậu quả.
Hơn 10 năm lẩn trốn ở nước ngoài, cuối năm 2010, Phong đến cơ quan công an đầu thú và tiếp tục nộp hơn 457 triệu đồng tiền khắc phục hậu quả mà trước đó Phong chiếm đoạt. Phong bị khởi tố điều tra, đề nghị truy tố về tội tham ô tài sản. Quá trình điều tra, có 6 đơn vị không thừa nhận mua hàng mặc dù chi nhánh xuất hóa đơn. Do thời gian quá lâu sổ sách theo dõi không còn, nên không xác định được lỗi thuộc về bên nào để quy trách nhiệm.
Qua vụ án tham ô trên, đòi hỏi công tác phòng ngừa tham nhũng tại các cơ quan, đơn vị luôn phải đặt lên hàng đầu. Lãnh đạo đơn vị kinh doanh thường xuyên thực hiện kiểm tra, kiểm toán nội bộ, đồng thời làm tốt công tác giáo dục cán bộ nhân viên chấp hành nghiêm các quy định của cơ quan, quy chế tài chính, qua đó kịp thời phát hiện và chấn chỉnh các vi phạm mới phát sinh, khắc phục những thiếu sót trong công tác quản lý. Có như vậy mới hạn chế đến mức thấp nhất các vụ việc tham nhũng xảy ra, ảnh hưởng về kinh tế doanh nghiệp và làm mất cán bộ có năng lực.
|
Người nào lợi dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản mà mình có trách nhiệm quản lý có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng hoặc gây hậu quả rất nghiêm trọng khác thì bị phạt tù từ mười lăm năm đến hai mươi năm. (Theo khoản 3, điều 278, Bộ luật Hình sự) |