Cơ sở dữ liệu hộ tịch: Xây dựng, phát triển thành một trong những Cơ sở dữ liệu quốc gia

Cơ sở dữ liệu hộ tịch: Xây dựng, phát triển thành một trong những Cơ sở dữ liệu quốc gia
Cơ sở dữ liệu hộ tịch sẽ được xây dựng, phát triển thành một trong những Cơ sở dữ liệu quốc gia. (Ảnh minh họa: VGP)

(PLVN) - Khi mỗi cá nhân từ lúc sinh ra đến khi qua đời đều gắn với một “hồ sơ số” lưu trữ trên hệ thống, dữ liệu hộ tịch không còn đơn thuần là thông tin hành chính, mà trở thành một phần quan trọng của hạ tầng dữ liệu quốc gia.

Vì sao cần phát triển thành cơ sở dữ liệu quốc gia?

Dự thảo Luật Hộ tịch (sửa đổi) đặt mục tiêu phát triển cơ sở dữ liệu hộ tịch điện tử hiện đại, đồng bộ, tiến tới trở thành một trong những cơ sở dữ liệu quốc gia. Đây không chỉ là bước nâng cấp về kỹ thuật, mà là sự thay đổi trong cách tiếp cận quản lý nhà nước - lấy dữ liệu làm nền tảng.

Tuy nhiên, cùng với sự thuận tiện, việc xây dựng và vận hành hệ thống này cũng đặt ra những yêu cầu cao về bảo mật và khai thác thông tin.

Khác với nhiều loại dữ liệu chuyên ngành, dữ liệu hộ tịch gắn trực tiếp với vòng đời của mỗi con người - từ khai sinh, kết hôn đến khai tử. Đây là những thông tin gốc, phản ánh đầy đủ nhất về nhân thân trong suốt cuộc đời cá nhân. Chính vì vậy, dữ liệu hộ tịch có vai trò nền tảng trong hệ thống quản lý dân cư của Nhà nước. Nhiều hoạt động quản lý và cung cấp dịch vụ công - từ đăng ký cư trú, cấp giấy tờ tùy thân, giáo dục, y tế và các thủ tục hành chính khác - đều cần khai thác thông tin từ dữ liệu này.

Trong những năm qua, hệ thống cơ sở dữ liệu hộ tịch điện tử đã được xây dựng và triển khai trên phạm vi toàn quốc, với hơn 146 triệu dữ liệu được số hóa, lưu trữ và từng bước kết nối với các hệ thống khác. Dữ liệu hộ tịch là dữ liệu có tính vĩnh viễn, bởi kể cả sau khi cá nhân chết, dữ liệu này vẫn giữ nguyên giá trị chứng minh. Vì thế, Cơ sở dữ liệu hộ tịch đã thu thập, lưu trữ toàn bộ dữ liệu hộ tịch lịch sử mà cơ quan tư pháp các cấp đã lưu giữ được, bao gồm cả các dữ liệu hộ tịch từ đầu thế kỷ XX.

Việc nâng tầm dữ liệu hộ tịch lên thành cơ sở dữ liệu quốc gia không chỉ nhằm tập trung hóa thông tin, mà còn để bảo đảm tính thống nhất, đồng bộ và khả năng chia sẻ dữ liệu giữa các bộ, ngành, địa phương.

Khi dữ liệu được chuẩn hóa và liên thông, nhiều thủ tục hành chính có thể được đơn giản hóa đáng kể. Cơ quan nhà nước có thể chủ động khai thác thông tin, thay vì yêu cầu người dân cung cấp lại. Đồng thời, việc cung cấp dịch vụ công cũng có thể được cá nhân hóa, nhanh chóng và thuận tiện hơn.

Có thể nói, việc phát triển cơ sở dữ liệu hộ tịch thành cơ sở dữ liệu quốc gia là bước đi tất yếu trong tiến trình chuyển đổi số, góp phần chuyển từ quản lý dựa trên hồ sơ giấy sang quản lý dựa trên dữ liệu.

Bảo đảm an ninh, an toàn thông tin: Yêu cầu không thể tách rời

Nếu dữ liệu hộ tịch là nền tảng, thì an ninh, an toàn thông tin chính là điều kiện để nền tảng đó vận hành bền vững.

Dữ liệu hộ tịch là loại dữ liệu đặc biệt nhạy cảm. Không chỉ bao gồm thông tin cá nhân cơ bản như họ, chữ đệm, tên, ngày sinh, giới tính, mà còn phản ánh các mối quan hệ gia đình, tình trạng hôn nhân và quá trình thay đổi nhân thân của mỗi người.

Một sai lệch nhỏ trong dữ liệu hoặc một sự cố lộ lọt thông tin có thể kéo theo nhiều hệ quả, ảnh hưởng trực tiếp đến quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân. Do đó, yêu cầu bảo đảm an ninh, an toàn thông tin đối với hệ thống này luôn phải đặt ở mức cao. Việc xây dựng Cơ sở dữ liệu hộ tịch thành Cơ sở dữ liệu quốc gia chính là nâng tầm mức độ bảo đảm an toàn an ninh dữ liệu, vừa bảo đảm cho hệ thống dữ liệu quan trọng tầm quốc gia, vừa bảo đảm an toàn dữ liệu cá nhân.

Dự thảo Luật Hộ tịch (sửa đổi) đã đặt ra các nguyên tắc rõ ràng: dữ liệu phải được xác thực, cập nhật chính xác; việc truy cập, khai thác phải có kiểm soát; đồng thời phải có các biện pháp ngăn chặn truy cập trái phép hoặc sử dụng sai mục đích.

Đặc biệt, trong bối cảnh dữ liệu được kết nối và chia sẻ giữa nhiều hệ thống - như cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư hay các cơ sở dữ liệu chuyên ngành - yêu cầu bảo mật càng trở nên quan trọng. Khi dữ liệu được “mở” để khai thác, nguy cơ cũng tăng lên nếu không có cơ chế kiểm soát chặt chẽ.

Vì vậy, bảo mật không chỉ là vấn đề công nghệ, mà còn là vấn đề quản trị: từ phân quyền truy cập, quy trình vận hành, đến trách nhiệm của từng cơ quan, cá nhân tham gia hệ thống.

Bên cạnh đó, việc bảo đảm hệ thống cơ sở hạ tầng thông tin, các thiết bị có liên quan và môi trường cho việc cài đặt, vận hành Cơ sở dữ liệu hộ tịch được đặt ra; việc rà soát, đề xuất phương án nâng cấp, phát triển hệ thống hạ tầng phần cứng, phần mềm của Cơ sở dữ liệu hộ tịch cho phù hợp với nhu cầu thực tế và sao lưu dự phòng thường xuyên, liên tục, bảo đảm tính cập nhật và toàn vẹn dữ liệu cũng được đưa ra để phòng ngừa rủi ro cho Cơ sở dữ liệu hộ tịch.

Ở một góc độ khác, khi được quản lý tốt, dữ liệu điện tử thậm chí có thể an toàn hơn so với hồ sơ giấy truyền thống - vốn dễ bị thất lạc, hư hỏng hoặc bị khai thác mà không để lại dấu vết.

Thu thập thông tin: Bảo đảm Cơ sở dữ liệu hộ tịch được “đúng, đủ, sạch, sống”

Nhằm mục tiêu tất cả sự kiện hộ tịch đều được đăng ký, quản lý trên môi trường điện tử; dữ liệu trong Cơ sở dữ liệu hộ tịch điện tử đầy đủ, chính xác, thống nhất, cập nhật kịp thời, kết nối, khai thác, sử dụng hiệu quả, dự thảo Luật Hộ tịch cũng đã đưa ra quy định về việc thu thập, bổ sung thông tin vào Cơ sở dữ liệu hộ tịch.

Đoàn công tác Bộ Tư pháp khảo sát cán bộ tư pháp - hộ tịch thao tác nghiệp vụ trên máy tính. (Ảnh: H.L)
Đoàn công tác Bộ Tư pháp khảo sát cán bộ tư pháp - hộ tịch thao tác nghiệp vụ trên máy tính. (Ảnh: H.L)

Việc thu thập thông tin nhằm tới các đối tượng là người dân có bản chính hoặc bản sao Giấy tờ hộ tịch nhưng trong Cơ sở dữ liệu hộ tịch chưa có, chưa đầy đủ hoặc người dân làm mất bản chính giấy tờ hộ tịch mà Cơ sở dữ liệu hộ tịch cũng không có thông tin.

Với quy định nêu trên, dự thảo Luật Hộ tịch đưa ra chính sách mở nhằm mục đích xây dựng Cơ sở dữ liệu luôn “đúng, đủ, sạch, sống”, phục vụ quản lý, khai thác thông tin thông tin hộ tịch của cá nhân được đầy đủ và chính xác.

Khai thác và sử dụng dữ liệu: Từ “có dữ liệu” đến “dùng được dữ liệu”

Một trong những điểm mấu chốt của việc xây dựng cơ sở dữ liệu hộ tịch không chỉ là thu thập và lưu trữ, mà là khả năng khai thác và sử dụng dữ liệu trong thực tế.

Trong thời gian qua, dù dữ liệu đã được số hóa ở quy mô lớn, việc khai thác trong giải quyết thủ tục hành chính vẫn chưa thực sự đồng bộ. Ở nhiều nơi, người dân vẫn phải nộp hoặc xuất trình giấy tờ, dù thông tin có thể đã tồn tại trong hệ thống. Điều này cho thấy một khoảng cách giữa “có dữ liệu” và “sử dụng được dữ liệu”.

Dự thảo Luật Hộ tịch (sửa đổi) hướng tới thu hẹp khoảng cách này bằng việc yêu cầu cơ quan nhà nước phải khai thác dữ liệu để giải quyết thủ tục, thay vì yêu cầu người dân cung cấp lại thông tin.

Để làm được điều đó, cần bảo đảm ba yếu tố cốt lõi. Thứ nhất, dữ liệu phải “đúng, đủ, sạch, sống”. Nếu dữ liệu không chính xác hoặc không được cập nhật kịp thời, việc khai thác sẽ gặp khó khăn, thậm chí gây sai sót trong giải quyết thủ tục.

Thứ hai, các hệ thống dữ liệu phải được kết nối, liên thông, bảo đảm “thống nhất, dùng chung”. Khi dữ liệu vẫn nằm rời rạc ở từng hệ thống, việc khai thác sẽ bị hạn chế, buộc phải quay lại cách làm cũ là yêu cầu người dân cung cấp giấy tờ.

Thứ ba, các cơ quan, tổ chức phải chấp nhận và sử dụng dữ liệu điện tử. Khi dữ liệu đã được xác thực và có giá trị pháp lý, việc tiếp tục yêu cầu bản giấy sẽ làm mất đi ý nghĩa của cải cách.

Khi ba yếu tố này được bảo đảm, dữ liệu hộ tịch không chỉ phục vụ quản lý, mà còn trở thành nền tảng cho việc cung cấp dịch vụ công hiện đại - nơi người dân có thể thực hiện thủ tục nhanh chóng, thuận tiện mà không cần mang theo giấy tờ.

Nhìn tổng thể, việc phát triển cơ sở dữ liệu hộ tịch thành một trong những cơ sở dữ liệu quốc gia không chỉ là một nội dung sửa đổi của Luật, mà là bước đi quan trọng trong tiến trình xây dựng chính phủ số.

Từ nền tảng dữ liệu này, nhiều cải cách khác trong lĩnh vực hộ tịch - như cắt giảm giấy tờ, thực hiện dịch vụ công trực tuyến toàn trình hay trả kết quả điện tử - mới có thể vận hành hiệu quả.

Tuy nhiên, để những mục tiêu đó trở thành hiện thực, cần một cách tiếp cận đồng bộ: vừa phát triển dữ liệu, vừa bảo đảm an toàn, đồng thời thúc đẩy khai thác, sử dụng hiệu quả trong thực tế. Làm được hai việc đó, cải cách hộ tịch lần này sẽ thực sự “chạy được”, chứ không chỉ dừng ở trên giấy.

A.Khê