Có chồng hờ hững cũng như không
Càng sống càng cảm thấy mình không giống vợ chồng anh à, mình chỉ là hai người sống chung một phòng thôi. Thậm chí không có một cử chỉ, hành động nào là biểu hiện tình cảm, sự gần gũi với nhau cả.
Càng sống càng cảm thấy mình không giống vợ chồng anh à, mình chỉ là hai người sống chung một phòng thôi. Thậm chí không có một cử chỉ, hành động nào là biểu hiện tình cảm, sự gần gũi với nhau cả.
Sau một thời gian làm vợ chồng, sống chung với nhau, đủ để hiểu rõ tất cả những gì xảy ra xung quanh chúng ta. Anh và em nên tự nhìn nhận lại, để sống với nhau tốt hơn. Tất cả những niềm vui, nỗi buồn, giận hờn... đều là 1 cái đáng để nhớ. Em trân trọng tất cả những gì thuộc về gia đình mình, em yêu gia đình nhỏ của em, nó là quan trọng nhất. Em không biết gia đình là như thế nào trong anh nhưng anh hãy đểm lại từng ngày, từng tháng trôi qua, anh đã chia sẽ gì đối với gia đình chưa?
Anh là người sôi nổi, vui vẻ, mang lại niềm vui cho tất cả mọi người. Chính vì thế mà mọi người đều yêu quý anh. Điều làm em khó chịu là các cô gái có thể khoác vai anh, ôm eo anh, ôm hôn anh. Em cứ ngỡ mình là người thừa vậy. Ngày xưa anh còn độc thân thì anh có thể vui vẻ với tất cả mọi người. Nhưng nay anh đã có em, vậy mà anh vẫn sợ các cô gái khác buồn vì sự hiện diện của em? Anh vẫn đến với họ khi họ cần, anh vẫn chăm sóc họ như ngày nào. Vị trí của em nằm ở đâu ???
Anh hiểu nghĩa “trách nhiệm với gia đình” là sao không? Đâu phải anh làm được nhiều tiền, cho em tiêu xài thoải mái là tròn trách nhiệm đâu? Cái em cần là sự quan tâm, chăm sóc, sự chân thành, lòng yêu thương của anh kìa. Anh chỉ dành thời gian cho bạn bè, các mối quan hệ của anh thôi, anh không có một chút nào dành cho vợ con, gia đình cả. Anh nghĩ anh đã làm tròn trách nhiệm của một người cha, một người chồng chưa ?
Trong 1 đám đông, sẽ không ai nhận ra em là vợ anh cả, có thể họ sẽ nhìn ra một ai khác là “người thân nhất” của anh. Và lúc đó, em không là gì của anh hết.
Càng sống càng cảm thấy mình không giống vợ chồng anh à, mình chỉ là hai người sống chung một phòng thôi. Thậm chí không có một cử chỉ, hành động nào là biểu hiện tình cảm, sự gần gũi với nhau cả.
Em có dịp nói chuyện với 1 người bạn sắp cưới của anh. Anh ấy nói “Chắc sau này ít gặp lại em, vì tháng tới, anh cưới vợ, phải dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Có lẽ 1 năm chỉ có thể gặp nhau 1, 2 lần thôi”, nghe bạn mình nói vậy, tự nhiên em thấy chạnh lòng. Cũng vì điều đó mà anh đã nhăn nhó, khó chịu… chúng mình giận nhau chỉ vì mình đến trễ 15 phút, khiến anh trễ hẹn với bạn.
Anh có thể để em bơ vơ trong một buổi tiệc và anh đi vui vẻ, cười giỡn với bạn bè. Anh có thể dối em để hẹn hò cà phê, ăn uống, xem phim với 1 cô bạn nào đó? Anh có thể nhẹ nhàng, từ tốn, dễ thương với tất cả mọi người nhưng luôn gay gắt, khó chịu, quát nạt em. Em nghĩ mình giống một người chỉ có cương vị là vợ anh thôi chứ chẳng có cái gì cả?
Những lần hẹn hò, đi chơi với em, anh chẳng mang lại cho em cảm giác yêu thương nữa. Mà nó giống như nghĩa vụ anh phải đi. Em mang đến cho anh cảm giác buồn chán vậy sao? Em không muốn tiếp tục cái thái độ hờ hững của anh hiện nay nữa…
Tất cả những điều anh mang đến cho em, có phải nó quá lớn đến nỗi em không thể tiếp tục được nữa? Yêu anh, yêu bằng tất cả những gì em có, nhưng anh đã phụ tình em bằng 1 hành động mà khiến em như trở thành người đã chết.
Em không biết phải nói như thế nào để bày tỏ hết nỗi lòng em hiện nay. “Có chồng hờ hững cũng như không!”
Lúc em sốt nằm cả ngày ở nhà, vậy mà anh vẫn đi chơi với bạn đến tận khuya mới về.
Lúc em đi làm về mệt đến nỗi muốn tắt thở, thế mà vẫn phải dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, anh ngồi xem ti vi.
Lúc em giận anh, ra ngồi ngoài sân đến 2 giờ sáng, muỗi cắn sưng cả chân nhưng anh vẫn nằm trong chăn êm nệm ấm ngon giấc.
Lúc em giận anh, nằm khóc một mình, thế mà anh cũng không thèm quan tâm.
Lúc nào cũng chỉ có 1 mình em với em. Liệu mình có nên tiếp tục cuộc sống thế này không anh?
Đã lâu lắm rồi, em thèm cảm giác được nuông chiều, em thèm được anh quấn quýt như ngày đầu mới yêu nhau. Nhưng có vẻ xa xỉ quá anh nhỉ? Anh vẫn nói em thế! Giờ em cũng không biết em đang như thế nào, và em cần gì nữa? Có phải do vợ chồng mình không hợp nhau?
