Chuyện tình gây xốn xang làng chè Hà Nội

(PLO) - Con đường dẫn đến khu điều trị bệnh phong Hà Tây, nay là Bệnh viện Da liễu Hà Nội, cơ sở 3 (xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, Hà Tây) nằm giữa một màu xanh bạt ngàn của cây chè và những cánh đồng lúa mơn mởn đang thì con gái. Chính đồi chè nho nhỏ ấy đã se duyên cho một cô gái làng với anh chàng bệnh nhân trẻ tuổi nhất khu điều trị. Nhưng, trong những câu chuyện hàng ngày của cư dân làng, mối tình ấy không phải là câu chuyện duy nhất…
Hạnh phúc của Chiến và Mái nảy mầm từ khu điều trị bệnh phong Hạnh phúc của Chiến và Mái nảy mầm từ khu điều trị bệnh phong

Bệnh nhân yêu thương nhau như ruột thịt…

Tôi gặp ở trại phong ấy những người đã có thâm niên ở trại bằng tuổi của trại phong. Ông Nguyễn Văn Trí (84 tuổi) vào trại ngay từ những ngày đầu tiên, dễ đến 50 năm nay rồi. Ông kể, trước khi về trại phong Hà Tây ông đã trú ngụ ở trại phong Thái Bình. Ở đấy ông gặp bà Đặng Thị Tẹo, 2 người đã quyết tâm đến với nhau và sinh được 4 người con. Cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào trợ cấp xã hội của 2 người không thể nuôi được đàn con đang tuổi ăn tuổi lớn. 

Ông quyết định chuyển về trại phong Hà Tây để gần mẹ già và gửi đàn con cho bà mẹ chăm sóc. Ông bảo, cả 2 vợ chồng ông đều ở thể bệnh nặng, muốn làm lụng thêm cái gì cũng khó. Cuốc đất, cày ruộng, trồng thêm vài luống rau, củ sắn với ông bà cũng là một việc nặng nhọc. Nên đành phải nhờ mẹ già chăm đàn cháu thơ. 

Bà Tẹo bảo, bà bị nặng hơn ông nên nhiều khi mấy bà hàng xóm thấy bà khó nhọc trong việc nấu ăn, giặt giũ cũng giúp một tay. Hầu như ngày nào cũng vậy. Ở đây là như vậy, người nhẹ hơn giúp người nặng hơn, người bệnh ít làm hộ lý, giúp những người già, người không có khả năng tự phục vụ cho mình. 

Rồi ông Trí chỉ lên dãy trên, bảo đấy là dãy dành cho người già không thể tự phục vụ mình. Ở đấy có một bà cụ mà ông rất quý mến. Có đồ ăn gì ông đều mang lên chia sẻ với bà. Rồi 2 ông bà nói chuyện, tâm sự với nhau rất nhiều. Ông bảo bà Phi là bạn tri kỷ của ông ở trại phong này. Gắn bó với nhau cũng bởi đồng cảnh ngộ, cùng hiểu, chia sẻ  và thông cảm cho nhau mà. 

Bà Phùng thị Diên (77 tuổi) cũng vào trại khoảng 40 năm rồi. Con virut hủi trong người bà đã không còn, nó cũng không gây bất lợi lắm cho cuộc sống của bà nhưng bà không thể rời xa khu điều trị này dù bà vẫn còn một gia đình trọn vẹn, yên ấm. Bà tâm sự, ông giục bà về nhiều lắm, các con bà cũng mong bà về với ông để ông bà có nhau tuổi già. 

Bà cũng đã suy nghĩ về việc này bởi bà đã xa các con quá lâu rồi, các cháu cũng không được chăm nom gần gũi. Nhưng rồi cứ nhớ lại ánh mắt của hàng xóm láng giềng khi gặp mình ngày trước bà mới thấy mình không còn đường để quay về nữa. Bà bảo, người ta vẫn hỏi thăm bà nhưng thay vì gửi đến bà ánh mắt thiện cảm và chia sẻ thì họ gửi đến đôi chân bà, đôi tay bà, khuôn mặt bà một ánh nhìn dò xét, e ngại… 

Ở trại phong này còn nhiều người cùng tình cảnh như bà Diên, muốn về nhà nhưng lại sợ ảnh hưởng đến những người thân của mình ở ngoài cộng đồng. Có những người bệnh nhẹ, thậm chí, dấu ấn bệnh tật nếu nhìn thoáng qua còn không phát hiện được nhưng họ đều gặp những ánh mắt soi xét của người đời nên chọn ở lại khu điều trị. 

Ông Nguyễn Văn Nội (69 tuổi) cho biết, ở trại phong, mọi người sống với nhau như ruột thịt, cùng chia sẻ và lo lắng cho nhau. Ông bảo, có người cả đời ở trong khu điều trị, về với cát bụi cũng ở lại với trại. Những người còn sống chính là những người thân đưa tiễn họ về với đất trời, chăm sóc ngôi mộ cho họ những dịp Tết, giỗ… 

Gieo mầm cho cuộc sống mới

Câu chuyện về cô gái làng quyết tâm vượt qua mọi thử thách để gắn bó với anh chàng bệnh nhân trẻ nhất làng được xem như một thành công của các cán bộ phụ trách chăm lo đời sống của bệnh nhân. Anh Nguyễn Quốc Hồng, Giám đốc Bệnh viện cho biết, hồi mới biết câu chuyện của Nguyễn Văn Chiến và Lê Thị Mái, anh cũng lo lắng lắm. 

Chiến đã được chữa khỏi bệnh nhưng dấu ấn của bệnh tật vẫn còn hiện diện trong cơ thể Chiến. Chiến không thể làm việc gì quá sức hoặc đôi khi có thể ảnh hưởng đến thế hệ sau nếu Chiến không có sức đề kháng. Nói hết với Mái mà cô ấy vẫn quyết tâm đến với Chiến. Mái bảo, có thể là do duyên số bởi Mái cũng có khá nhiều người theo đuổi, thế mà mới gặp Chiến chưa đầy 1 tháng, 2 người đã quyết định đến với nhau. 

Những lời khuyên của anh Hồng, sự ngăn cản của bố mẹ không ngăn được quyết tâm của Mái. Chiến vốn là một thanh niên hiền lành, lại mặc cảm bệnh tật nên lại càng trầm mặc hơn. Mái một mặt thuyết phục bố mẹ, một mặt lại động viên an ủi Chiến để anh lấy lại sự tự tin, cùng cô vượt qua khó khăn. Mái bảo, cô đã nói với mẹ rằng, dù sau này con của họ có bị ảnh hưởng bởi bệnh tật của Chiến cô cũng phải chấp nhận vì đó là số mệnh của cô rồi. Cô bảo, nếu bố mẹ không cho lấy Chiến cô sẽ ở vậy… Thế là bố mẹ cô cũng phải chịu thua quyết tâm của 2 người. 

Đến giờ hai vợ chồng Chiến – Mái đã có 3 đứa con, chúng đều được hòa nhập cộng đồng. Hiện giờ cuộc sống của gia đình rất tốt. Mái vẫn quán xuyến công việc ruộng đồng, Chiến, ngoài giờ làm thêm thì được bệnh viện tạo điều kiện cho tham gia công tác bảo vệ để kiếm thêm thu nhập. Anh Hồng cho biết, trước đây Chiến sống lặng lẽ lắm. Hết giờ đi làm phụ hồ ở bên ngoài, anh về phòng  và giấu mình ở trong ấy. 

Có thể chàng trai trẻ lo lắng cho tương lai của mình, tự ti nhưng bây giờ cuộc sống của họ rộn rã lắm. Mái hay nói, lại luôn biết chăm lo, động viên Chiến nên anh đã không còn ám ảnh cuộc sống chật vật trước đây. Mái bảo, Mái biết ơn khu điều trị rất nhiều, vì ở đấy, Mái đã gặp người chồng duyên nợ của mình, lại được tạo điều kiện, cho chỗ ở, tạo công ăn việc làm cho Chiến, lại cho vợ chồng Mái ruộng để tự cấy cày…

Nhìn ruộng rau xanh mướt, những cây lúa đang trổ bông và niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ Chiến - Mái bên cạnh những bồ lúa của mình… hình như có một sự sống mới đang đến với người bệnh… Hình như những mầm hy vọng đã được gieo lên từ đấy, từ những cây lúa và vài ngọn rau…

Nhật Thu
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Nỗi ám ảnh mang tên… “con covid”

Lấy cảm hứng từ các sự kiện gần đây, họa sĩ người Thụy Điển gốc Hàn Lisa Wool-Rim Sjöblom đã cố gắng truyền tải sự miệt thị mà người châu Á phải đối mặt ngày càng nhiều trong đại dịch toàn cầu Covid-19 bằng một thứ ngôn ngữ đặc biệt: truyện tranh. (Ảnh minh họa)
(PLVN) - Bị đàm tiếu trên mạng xã hội khi mắc bệnh. Bị xa lánh khi điều trị về nhà, mang tiếng là người mang họa về cho làng xóm… Đó là những điều bất khả kháng mà hầu như nhiều bệnh nhân Covid-19 đã phải đối mặt và phải vượt qua. Những ngày này, sự kì thị, sự lo lắng thái quá đến phát bệnh là chuyện không có hồi kết…

Ý thức và sự nghiêm minh của pháp luật

Ý thức người dân trong phòng chống Covid-19 là rất quan trọng.
(PLVN) - Gần đây, qua diễn biến dịch tễ của một số ca bệnh Covid-19 đã cho thấy một số hành vi vi phạm như che giấu, không khai báo hoặc khai báo không kịp thời hiện trạng bệnh…, khiến cuộc chiến chống dịch vô cùng vất vả, tốn kém và gây ra rất nhiều hệ lụy cho xã hội.

Thưởng thức vải thiều - san sẻ yêu thương

Vải thiều Bắc Giang sẽ chính thức lên sàn Lazada thông qua 2 gian hàng chính hãng của VinMart và FoodMap.
(PLVN) - Cứ vào hạ, người dân lại háo hức trông chờ mùa thu hoạch vải - thức quả tươi ngon đặc trưng của mùa hè. Đúng thời điểm thu hoạch vải thiều, dịch Covid-19 tại tỉnh Bắc Giang trở nên phức tạp, ảnh hưởng không nhỏ tới việc tiêu thụ nông sản của nông dân.

Phòng chống dịch, xin đừng… lơ là

Chợ đêm Đà Lạt đông nghịt du khách trong thời điểm dịch vẫn còn chưa hoàn toàn kiểm soát được.
(PLVN) - Chúng ta có thể hồn nhiên vui chơi như cây cỏ, sống đúng như những gì mình mong muốn ở thời điểm cuộc sống bình thường. Nhưng thời điểm dịch bệnh bùng phát, hồn nhiên quá sẽ là sự hồn nhiên ích kỉ đi cùng nhiều hệ lụy khó lường.

Sáng ngời những tấm gương bình dị mà cao quý

10 năm cõng bạn đến trường là hành trình yêu thương của Ngô Minh Hiếu.
(PLVN) -  Cho dù những khó khăn, giông bão, cuộc đời vẫn luôn đẹp vì có những con người bình dị đã vượt lên hoàn cảnh, số phận, dám nghĩ, dám làm, không ngừng cố gắng, hết lòng vì lợi ích của cộng đồng, vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bi hài 101 lý do lẻn vào “đại náo” khu cách ly

Nhóm người kéo đến nhà bà S đánh ghen.
(PLVN) - Trèo tường vào khu cách ly thăm bạn gái; vượt ruộng vào khu cách ly đánh ghen, chui vào xe rác lọt vào khu cách ly đòi tiền rượu; lẻn vào khu cách ly bán xổ số, bán hàng rong; “tiếp tế” rượu, nhậu nhẹt “ăn mừng” chia tay khu cách ly… Đó là hành động thiếu ý thức phòng dịch, vô trách nhiệm với sức khỏe cá nhân, gia đình và cả cộng đồng. Đó là mối nguy dễ lây lan dịch bệnh khiến người dân vô cùng lo lắng.

Hồn nhiên hay thú vui hát karaoke “trốn lệnh”?

Giữa mùa dịch, nhiều chủ quán ham lợi vẫn tổ chức kinh doanh karaoke, tụ tập khách thiếu ý thức hát hò.
(PLVN) -  Giữa thời điểm giãn cách xã hội, vẫn có không ít những cá nhân hám lợi, ham vui, ý thức kém, tập trung hát karaoke, vừa ảnh hưởng đến công tác phòng chống dịch bệnh lại gây mất trật tự xóm làng, đô thị.

Văn và đề thi “mở” đến… hoang mang

Đề thi dù ra theo hướng nào thì đích đến cuối cùng cũng là hướng tới mỹ cảm chứ không phải là đánh đố… (Ảnh minh họa: nguồn Vietnamnet)
(PLVN) - Thời gian qua, nhiều đề thi môn Ngữ văn ở các địa phương vấp phải các ý kiến trái chiều. Khi mà đề Văn những năm gần đây đã ra theo hướng mở, không còn khuôn sáo theo chiều hướng học tủ, học lệch. Đề thường mang tính thời sự và gây nhiều tranh cãi về một hiện tượng xã hội hay một vấn đề gì đó đang được giới trẻ, xã hội quan tâm…