Chuyện của người đàn bà chịu khổ cưới “vợ bé” cho chồng

(PLO) -  “Chuyện bà Lữ Thị Toán hy sinh hạnh phúc cá nhân để cưới vợ cho chồng thật đáng trân trọng. Bà trở thành tấm gương mẫu mực về sự hy sinh thầm lặng, là niềm tự hào không những cho chị em trong làng mà cho cả xã vùng cát này” - bà Nguyễn Thị Cảnh, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Bình Giang, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam nói.
Mỗi khi nhìn vào di ảnh của chồng, bà Lữ Thị Toán lại rơi nước mắt nhớ cuộc chia ly hơn 20 năm. Mỗi khi nhìn vào di ảnh của chồng, bà Lữ Thị Toán lại rơi nước mắt nhớ cuộc chia ly hơn 20 năm.

20 năm mòn mỏi chờ chồng

Theo chân một người dân địa phương, chúng tôi đến nhà bà Lữ Thị Toán (sinh năm 1933, trú tại thôn 3, xã Bình Giang), nhân vật chính trong câu chuyện lạ này. Trò chuyện với khách, bà Toán thi thoảng ngước nhìn tấm ảnh của chồng như để nhớ thời thanh xuân của mình. Đó là những năm tháng vợ chồng bà ly biệt vì nghĩa lớn: “Ngày cưới của hai vợ chồng cũng chính là ngày chồng tôi nhận giấy báo điều động ra Bắc. Thương chồng bao nhiêu cũng đành chấp nhận xa”...

Sau ngày Hiệp định Giơ – ne - vơ ký kết, đất nước chia cắt làm 2 miền, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chồng bà - ông Phan Vinh (sinh năm 1929) tập kết ra Bắc. Bà luôn tự dặn lòng thủy chung chờ ngày thống nhất ông về. Ở quê nhà bà cũng tham gia nuôi giấu chiến sỹ cách mạng, trở thành nữ du kích vùng đông Thăng Bình kiên cường.

Cuộc chia ly đằng đẵng hơn 20 năm. Ngày hội ngộ, ông Vinh không còn nhận ra vợ mình. Bà Toán già đi rất nhiều. Thế nhưng, ông vẫn hết mực yêu thương bà. Dường như chồng bà muốn bù đắp sự chờ đợi mỏi mòn của vợ…

Hy sinh hạnh phúc cá nhân

Chồng trở về nhưng bà Toán không còn khả năng sinh con, làm mẹ. Vợ chồng già ngày đêm trăn trở, thèm nghe tiếng con trẻ, kèm theo đó là áp lực từ dòng tộc và gia đình chồng không có người nối dõi tông đường… Bà Toán chạy khắp nơi tìm thầy thuốc nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Cuối cùng, bà bàn với chồng đi kiếm… “vợ bé”. Mới nghe, chồng bà quyết liệt từ chối.

Kể lại chuyện này, bà Toán rưng rưng nước mắt, thẫn thờ nhìn ảnh chồng: “Tôi sao quên được những câu nói của ổng (ông ấy) lúc ấy. Ổng nói: “Hai vợ chồng trước giờ tuy có xa cách thật, nhưng được ông trời thương nên mới trở về đây, vừa sum họp sao lại tính chuyện chia ly?”. Ổng rất yêu thương tôi dù tôi không thể sinh được con cho ổng. Ổng sống rất thủy chung…”.

Ông Vinh không đồng ý nhưng bà Toán vẫn lén lên huyện làm thủ tục xin cưới vợ cho chồng. Để lấy vợ lần 2, theo quy định, ông Vinh phải ly dị, cắt mọi quan hệ vợ chồng với người vợ trước. Bà Toán đã tự viết đơn ly dị và cam tâm ký trước vào đơn đưa cho chồng… Người vợ mà bà Toán tìm cho ông Vinh là người làm cùng cơ quan với ông, còn trẻ và hiền thục. Giữa năm 1976, bà đứng ra tổ chức đám cưới cho chồng trong sự ngỡ ngàng của gia đình và bà con chòm xóm.

Nhưng cũng sau khi bà Toán tìm được “vợ” cho chồng, mỗi đêm muốn “động phòng” cùng người vợ thứ 2, ông Vinh lại ái ngại, sợ bà buồn nên không dám. Bà Toán biết ông Vinh vẫn còn yêu thương mình. Sau nhiều đêm suy nghĩ, bà quyết định dọn ra ở riêng, dành “không gian” cho chồng và “vợ bé”. 

Một thời gian, chồng bà và vợ thứ hai dọn lên trung tâm huyện Thăng Bình, xây một ngôi nhà khang trang gần UBND huyện để ở. Ông và người vợ này sinh được hai người con, một trai, một gái. Đến năm 71 tuổi, ông qua đời vì bạo bệnh. 

Còn bà Toán, sau khi hoàn thành “sứ mệnh” cưới vợ cho chồng, chấp nhận về quê sống một mình trong căn nhà nhỏ. Cũng từ đó, bà Toán ít liên lạc với ông Vinh. Những đứa con riêng của chồng thi thoảng đến thăm và xem bà như mẹ của mình. Bà Toán coi đây là niềm an ủi của đời mình.

Tuổi già hiu quạnh…

Bà Toán đã hy sinh hạnh phúc cá nhân, hy sinh người đàn ông duy nhất của mình... Năm tháng trôi đi, gánh nặng mưu sinh và những nỗi niềm khó chia sẻ trong cuộc đời đơn chiếc khiến bà yếu hơn tuổi, cơ thể mang nhiều bệnh tật.

Bà Toán được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba, mỗi tháng hưởng chế độ phụ cấp 1,4 triệu đồng. Số tiền đó cũng đủ cho bà lo bữa ăn hàng ngày. Bà được mẹ con chị Lê Thị Được (người cùng thôn) nấu cơm giúp và mang sang tận nhà. Những ngày trái gió trở trời, một mình thui thủi với cơn đau ê ẩm khắp người, bà Toán không thể tự ngồi ăn được, phải nhờ mẹ con chị Được bón từng thìa cơm, muỗng cháo…

Ông Nguyễn Trúc (67 tuổi), một bác sĩ đã về hưu, đồng thời là hàng xóm với bà Toán, đang chữa trị cho bà, cho biết: “Bà Toán dạo này yếu đi nhiều, chân tay húp tròn vì không đi lại được, da dẻ trắng bệch, mắt mờ... Ngoài cái bệnh tuổi già, bà còn bị thêm huyết áp, phù thận, thoái hóa cột sống. Giá có người chăm sóc thường xuyên, bà sẽ khỏe hơn”…

Hà Kiều
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Cởi áo tu hành, khoác áo blue xông pha lên tuyến đầu chống dịch

Cởi áo tu hành, khoác áo blue xông pha lên tuyến đầu chống dịch
Khi đất nước có giặc ngoại xâm, tăng ni cởi cà sa mặc áo bào cùng đánh đuổi quân xâm lăng. Khi có thiên tai, tăng ni, phật tử khắp mọi miền tới những nơi bị ảnh hưởng để hỗ trợ người dân. Thời dịch bệnh, tăng ni cởi cà sa, khoác áo blouse, cùng xông pha vào nơi tuyến đầu chống dịch.

Gửi tình thương đến nơi xa

Gửi tình thương đến nơi xa
(PLVN) -  Mùa này, người yêu nhau cũng phải xa nhau, người thân cũng không được gặp mặt. Chỉ còn cách gửi tình thương và sự động viên từ xa xôi.

Nhận miếng cơm, manh áo trong tiếng thở dài, xót xa

 Vì sơn móng tay, một người phụ nữ bị từ chối phát cơm từ thiện.
(PLVN) - Trong cuộc sống, có rất nhiều người dân nghèo khổ khi đối mặt với tai nạn, thiên tai, dịch bệnh. Với tinh thần tương thân, tương ái, rất nhiều địa phương, cơ quan, người dân đã chung tay góp sức ủng hộ tiền và những đồ thiết yếu cuộc sống. Bên cạnh điều tốt đẹp ấy, đâu đó vẫn có tình trạng một số người vô tình hay hữu ý gửi tặng quần áo cũ rách, thực phẩm đã hết hạn sử dụng, vừa tặng quà, vừa nhục mạ, chỉ trích… làm tổn thương những người dân nghèo.

'Nhìn mặt bắt hình dong' hay mở rộng tấm lòng?

Xin đừng đưa ra sự kỳ thị khi hành thiện kẻo làm tổn thương người khó khăn.
(PLVN) -Tranh cãi chung quanh câu chuyện từ thiện đã diễn ra ở thời điểm thường ngày và đến mùa dịch vẫn còn tiếp tục. Người ta băn khoăn, nên “từ thiện có chọn lọc” hay “cứ cho sẽ có người cần”.

Để "chỉ đỏ" thêm đỏ

Để "chỉ đỏ" thêm đỏ
(PLVN) - Tinh thần “tương thân, tương ái”, đùm bọc lẫn nhau là truyền thống quý báu, nét đẹp văn hóa của dân tộc Việt Nam. Ðó là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt từ những ngày bình minh của lịch sử dân tộc đến nay. Nhưng từ xa xưa, ông cha đã đúc kết “Của cho không bằng cách cho” và hôm nay “Làm từ thiện đúng luật – khó hay dễ?” là câu hỏi luôn được đặt ra, để làm sao cho những tấm lòng thực sự đến được những nơi cần đến và người được giúp đỡ cũng không tủi hổ khi nhận sẻ chia…

Thiện nguyện chân chính trong giáo lý nhà Phật

Ảnh minh họa.
(PLVN) - Trong giáo lý nhà Phật, việc hành thiện nên xuất phát từ tâm thiện. Tâm chưa thiện thì hành vi sẽ bất thiện. Bởi thế, thiện nguyện trong giáo lý nhà Phật là sự hòa quyện giữa trí tuệ và lòng từ bi. Từ bi để phát nguyện giúp chúng sanh thoát khổ và trí tuệ để hành thiện đem lại điều tốt đẹp, không gây ra hệ quả không mong muốn.

Hà Nội yêu cầu ngừng thi công xây nhà, công trình dân dụng

Hà Nội dừng mọi hoạt động xây dựng tại tất cả các công trình dân dụng trong 15 ngày, kể từ 6h ngày 24/7. Ảnh minh họa: NĐT
(PLVN) - Ngày 24/7, Sở Xây dựng Hà Nội ra văn bản hỏa tốc yêu cầu chủ đầu tư, nhà thầu tham gia hoạt động xây dựng trên địa bàn thành phố dừng mọi hoạt động xây dựng tại tất cả các công trình dân dụng trong 15 ngày, kể từ 6h ngày 24/7.

Hà Nội chính thức dừng hoạt động 'xe ôm công nghệ', shipper giao hàng

Hà Nội dừng hoạt động vận tải vận chuyển hành khách, hàng hoá bằng xe môtô bao gồm cả "xe ôm" công nghệ, shipper giao hàng. Ảnh minh họa
(PLVN) - Ngày 24/7, Sở Giao thông Vận tải TP Hà Nội đã có văn bản số 3461/SGTVT-QLVT quyết định dừng các hoạt động vận tải vận chuyển hành khách, hàng hoá bằng xe môtô bao gồm xe có sử dụng phần mềm ứng dụng công nghệ kết nối với hành khách và “xe ôm,” kinh doanh giao hàng công nghệ (shipper).