Chuyện cổ tích về cậu bé mang "nồi chữ”
“Mỗi sáng, em đều chắp tay nguyện cầu: mình sẽ không bị tật nguyền nữa. Em vẫn tin: nếu đủ 1.000.000 điều ước, em sẽ khoẻ mạnh như các bạn...
“Mỗi sáng, em đều chắp tay nguyện cầu: mình sẽ không bị tật nguyền nữa. Em vẫn tin: nếu đủ 1.000.000 điều ước, em sẽ khoẻ mạnh như các bạn. Nhưng rồi, em dần hiểu ra: cuộc đời em sẽ mãi mãi gắn với khối u trên lưng. Em không buồn! Em cũng không ước nữa. Em sẽ cố gắng vươn lên sánh bằng các bạn lành lặn”. Tâm sự nhuốm màu suy nghĩ của Lê Thái Sơn (1992) bắt đầu câu chuyện về hành trình vượt qua mặc cảm tật nguyền do cậu tự tay cầm bút.
![]() |
| Sơn chăm chỉ học tập với ước mong chạm tay đến những thế giới cổ tích mới (Ảnh: Tấn Tài) |
Chạm tay đến thế giới cổ tích
Lúc sinh ra, em cũng khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Tròn sáu tháng tuổi, một khối u lớn bỗng nhiên xuất hiện trên lưng Sơn. Khối u quái ác lớn dần lên, kéo theo những cơn đau tận xương thịt - Kết luận của bác sĩ như mũi kim tiêm vào trái tim: Sơn chịu chung cảnh ngộ bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam như các anh trai. Những năm tháng xông pha dưới làn đạn bom kẻ thù, bố Sơn - ông Lê Quang Điệt - không may nhiễm chất độc màu da cam. “Nanh vuốt” thứ chất độc giết người thường trực phá vỡ sự yên bình của gia đình em. Hai anh đầu qua đời sớm. Sơn và anh trai thứ ba thoát khỏi lưỡi hái thần chết, nhưng lại gồng gánh nỗi đau bệnh tật.
Bốn năm dán mình trên giường bệnh, những câu hỏi thơ dại của Sơn vang lên tựa dao cứa: “Mẹ ơi! Lúc nào con lành bệnh?”, “Bố ơi! Sao con không biết đi?”… Ngỡ rằng: đôi chân quắt queo và chiếc lưng mang khối u lớn sẽ mãi mãi trói buộc Sơn với giường bệnh. Nhưng, như một sự kì diệu, lên năm tuổi, Sơn bắt đầu chập chững bước đi đầu tiên. Mỗi bước chân đau nhói. Nhưng, Sơn cắn răng chịu đựng. Dường như suy nghĩ non nớt của em mường tượng ra: nếu không biết đi, mình còn mất nhiều điều quý giá khác. Thế nên, cậu bé nhỏ thó hăng say tập đi. Em dò dẫm bám bờ tường, lan can… bước và bước. Bao lần trầy trật ngã nhưng Sơn vẫn mạnh mẽ đứng dậy.
Lên sáu, thấy chúng bạn quần xanh, áo trắng đến trường, Sơn háo hức lạ thường. Em đòi bố mẹ cho đi học như thằng Nam, con Lan… hàng xóm. Lo lắng cho sức khỏe của con, bố mẹ Sơn khuyên em từ bỏ ước mơ ấy. Sơn đành im lặng. Ngày ngày ru rú trong ngôi nhà nhỏ, hễ nghe tiếng lũ trẻ chòm xóm đến lớp hay trên đường về nhà, Sơn lại lần ra cửa. Nhìn bạn bè cười nói rộn rã, lòng em thắt lại, nước mắt cứ thế lả chả rơi. Tự bao giờ trường học trong tâm trí em đã trở thành một thế giới cổ tích đầy sắc màu. “Chỉ đến trường, chỉ bước vào thế giới cổ tích, mình mới sống vui vẻ, khoẻ mạnh” – Suy nghĩ non nớt ấy khiến Sơn thêm khát khao đi học.
![]() |
| Ngoài học tập, Sơn còn đỡ đần bố mẹ công việc nhà |
Những ngày sống cùng giấc mơ cổ tích, cậu bé khuyết tật nảy ra sáng kiến để thoả phần nào sự mỏi mong. Em lân la nhờ các bạn bày cách viết chữ, tập đánh vần. Thế rồi, cành cây trở thành bút, miếng đất bằng phẳng sau hè hoá cuốn tập. Hễ bố mẹ xách cuốc cày ra đồng, Sơn lại lui cui ra mảnh đất sau hè “học bài”. Chẳng bao lâu Sơn say mê với “người bạn mới”.
Một hôm về nhà, chẳng thấy Sơn đâu, bố mẹ em băng bổ tìm con. Bước ra sau hè, ông bà thấy cậu bé đang say mê viết chữ. Nước mắt cứ thể chảy ròng trên hai gương mặt rám màu lam lũ. Từ đấy, bố mẹ Sơn quyết tâm cho em đến trường. Ông Lê Quang Điệt tâm sự: “Thằng bé làm vợ chồng tôi ngạc nhiên vô cùng. Có giàu trí tưởng tưởng đến đâu, tôi cũng không ngờ nó khao khát đi học như thế”.
“Nồi chữ” đến trường
Sáng sáng, trên chiếc xe đạp cọc kệch, bố Sơn gò lưng chở em đi học. Ngồi sau yên xe, ngửi thấy mùi mồ hôi nồng và nghe tiếng thở gấp gáp của bố, lòng Sơn nao nao mơ ước: “Mình sẽ học thật giỏi, để sau này có thể kiếm tiền mua một chiếc xe máy cho bố”.
Những ngày đầu đến lớp, thế giới cổ tích bỗng chốc sụp đổ trong suy nghĩ của Sơn. Chiếc lưng còng gánh khối u nặng gần 3 kg khiến em trở thành “người kì lạ” trong mắt bạn bè. Một số bạn vô tâm lấy giấy ném vào lưng, gán cho em những cái tên không đẹp đẽ. Lúc ấy, Sơn chỉ muốn chạy ào về nhà, sà vào lòng bố mẹ, khóc cho thoả nỗi muộn phiền. “Nhưng, như thế thì mình sẽ không bao giờ được đến trường nữa. Rồi, cuộc sống của mình mãi ru rú trong nhà. Rồi, mình chẳng bao giờ mua được xe máy cho bố” – Nghĩ thế, Sơn như được tiếp thêm động lực. Tự xoa dịu vết thương do kiếm lưỡi gây nên, em lao vào học, quyêt tâm nhận thật nhiều điểm 10 và những lời khen của thầy cô giáo.
![]() |
| Chiếc xe đạp cọc kạch ngày ngày theo Sơn đến trường |
Ngày nối ngày, nỗ lực tiếp nỗ lực, khoảng cách giữa Sơn và bạn bè dần rút ngắn. Thấy em ham học, bạn nào cũng phục. Những câu trả lời thông minh, các bài văn tình cảm… của Sơn khiến nhiều bạn thích thú. Em bỗng chốc trở thành gia sư của các bạn học kém. Tình bạn cứ thế đơm hoa, kết trái. Khối u nặng gần 3 kg không còn là dải phân cách Sơn và các bạn. Nhiều bạn còn âu yếm gọi khối u trên người cậu là: “Nồi chữ”.
Giờ đây, mảnh vỡ của thế giới cổ tích như được ráp lại trong suy nghĩ của “cậu bé gùi Nồi chữ”. Thế giới của em hiện tại ngập tràn tình cảm của thầy cô, bè bạn. Và trong thế giới nhiều màu sắc này, bàn tay Sơn mở ra những cánh cửa tri thức trước giờ lạ lẫm.
| Hành trình tìm chữ của Sơn đến nay đã tròn 10 năm. Hiện tại, em đang là học sinh lớp 10 (trường Phổ thông cấp II – III Việt Trung, tỉnh Quảng Bình). Điều đáng trân trọng là: suốt 10 năm nay, em liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi. Ngoài ra, Sơn còn là tấm gương sáng cho các bạn noi theo. |
Chuỗi ngày điều trị bệnh tật của Sơn mỗi năm một dài thêm. Khối u trên lưng em cũng lớn dần. Các cơn đau cứ thế đày đoạ thân thể em triền miên hơn… Đông y, Tây y đều bó tay trước căn bệnh của cậu bé hiếu học.


