Cho những người phụ nữ

"Thiếu phụ bên bình hoa" - tranh sơn dầu của Lê Phổ.
"Thiếu phụ bên bình hoa" - tranh sơn dầu của Lê Phổ.
0:00 / 0:00
0:00
(PLVN) - Còn hai ngày nữa mới tới ngày thành lập Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, vẫn cứ được gọi ngắn gọn là ngày Phụ nữ Việt Nam, nhưng hoa đã bày bán khắp dọc các nẻo đường đi.

Tôi vẫn gọi những ngày kiểu như thế là những ngày phù phiếm. Những bó hoa được bày bán dọc đường cũng như những bó hoa trưng sau cửa kính của những tiệm hoa đắt tiền, rồi sau vài bữa sẽ đều ngụ nơi thùng rác. Rồi sẽ lại nhìn thấy, những người phụ nữ lui cui ở đống rác, bới lấy những bó hoa vừa được ném ra khỏi nhà để thu chút ít nilon, thấy trong lòng hẫng đi một nhịp, thương những người phụ nữ có lẽ chưa bao giờ được nhận món quà nào.

Có lẽ họ cũng không cần đến những bó hoa lộng lẫy đó, thực ra vẻ lộng lẫy bởi giấy bóng kiếng thôi chứ những bông hoa có khi không tươi đẹp bằng mấy bông hồng mua nhanh ngoài chợ để về trưng trong nhà. Có lẽ họ cần những thứ thiết thực hơn, tấm áo manh quần, bữa trưa hay cốc nước, hoặc một khoản tiền nho nhỏ để thêm thắt vào các khoản chi tiêu. Có lẽ họ cũng không cần những lời chúc rằng hãy xinh đẹp, trẻ trung; họ cần một sức khỏe để có thể cáng đáng muôn việc ngày thường; họ muốn những tháng ngày êm ả, có cơm ăn, áo mặc, nhà cửa thuận hòa, gia đình êm ấm, với phụ nữ, không có điều gì đáng mong hơn những điều đó.

Những người phụ nữ đã tự tìm đến những bó hoa được vứt bỏ để kiếm phần “quà” cho chính mình có khác gì những người mẹ như mẹ tôi, người chưa bao giờ được tôi tặng quà hay chúc mừng đúng dịp, thường là sớm quá hoặc là muộn quá hay là quên cả đi. Nhưng chẳng bao giờ đòi hỏi hay giận dỗi, chỉ nghe con cái gọi là chạy tới vô điều kiện.

Hay một mẹ của người bạn, đã hơn tám mươi tuổi vẫn sống một mình lặng lẽ trong căn nhà nơi ngõ nhỏ, ngóng về những đứa con, ở cách xa đến cả chục nghìn cây số… Người mẹ làm tôi cảm động vì nỗi cô đơn mà đem cả những chuyện trong nhà ra kể với một người không mấy thân cận ấy là tôi.

Nên tôi vẫn không ngừng tự vấn, rằng sao người ta có thể cầm súng bắn vào nhau, bởi như ai đã nói, dù ở phía bên nào, đó cũng là một con người, phía sau họ cũng là một người mẹ. Sao có thể làm được điều ác với ai hay nghĩ điều gì độc địa cho họ, bởi dẫu thế nào, họ cũng là con của một người mẹ, mà với những người mẹ thì con cái muôn đời bé bỏng, có thể giận nhưng không bao giờ ghét bỏ, xa lánh.

Những người phụ nữ nhỏ bé như nhiều bạn bè, tôi, dù sức lực có thể kém xa các đấng nam nhi, những sức chịu đựng thì vượt xa nhiều cây số, dù đau khổ nhưng không bao giờ đánh mất niềm tin, không chỉ kiên cường vượt qua nhiều gian khó của đời sống, mà còn truyền cho người khác sức lực để sống sót.

Cũng như nhiều phụ nữ bất hạnh khác, đã cam chịu, đã nín nhịn, đã hy sinh rồi rốt cuộc vẫn phải đương đầu với đổ vỡ; những người phụ nữ đã sống gần như cả cuộc đời mình cho người khác, luôn đứng ở phía sau, làm hậu trường, làm bệ phóng, không cần được nhớ mặt kể tên.

Tôi muốn những người phụ nữ vĩ đại ấy luôn nhớ đến câu nói cũ mỗi khi cuộc đời quá đỗi nhọc nhằn, đại khái rằng đàn bà sao phải so đo với đàn ông chứ, bởi họ ưu việt hơn nhiều: đưa cho họ một mớ thực phẩm, họ biến thành một bữa ăn ngon, đưa cho miếng vải, lập tức họ biến thành manh áo... Hay như những vần thơ rất hóm hỉnh của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh trong “Thơ vui về phái yếu”:

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên Trái đất.

Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hằng ngày

Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay

Càng không có hạt nhân nguyên tử

Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa

Có tình yêu và có lời ru...

Tôi không phải là kẻ thích đứng ra hô hào đấu tranh vì chủ nghĩa công bằng, và bình quyền nam nữ trong xã hội; cũng không thích cổ súy phụ nữ vứt bỏ cuộc sống gia đình để tự do; nhưng tôi luôn muốn họ biết tận hưởng cuộc sống, biết cân bằng giữa hy sinh và lợi ích cá nhân. Nhất là cho đến ngày nay, khi trong xã hội, có quá nhiều gánh nặng trút lên vai người phụ nữ.

Hơn tất cả, tôi mong cho mọi người phụ nữ đều hạnh phúc, nhưng có lẽ, để đạt được điều ấy, tôi phải quay lại chúc ngược những người đàn ông, là hãy sống cho đáng sống, khi thì bánh mì khi thì hoa hồng, hãy biết dâng tới bên người đàn bà của họ!

Bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Tin cùng chuyên mục

Triển lãm “Chạm một nét hoa” lan tỏa ý nghĩa sử dụng vật liệu tái chế trong hội họa. (Ảnh: VOV1)

Nghệ thuật tái chế - Hơi thở mới từ những điều cũ

(PLVN) - Khi lối sống xanh lên ngôi cũng là lúc nghệ thuật tái chế ngày càng hiện diện rõ nét trong đời sống văn hóa. Từ những tác phẩm đơn lẻ, nghệ thuật tái chế đã dần trở thành một xu hướng có sức lan tỏa mạnh mẽ, không chỉ tôn vinh vẻ đẹp sáng tạo mà còn “thổi hồn” vào những vật liệu cũ bị lãng quên, mang đến cho chúng một hơi thở mới đầy ý nghĩa.

Đọc thêm

Sự khác biệt không xóa nhòa

Ảnh minh họa. (Nguồn: FB)
(PLVN) - Cái cách cô nhắm nghiền đôi mắt lại để lắng nghe những lời áp đặt của gã khiến mọi người xung quanh những tưởng cô phải là người làm nên những lỗi lầm gì quá đáng lắm mới khiến người đàn ông đối diện giận dữ đến mức vậy.

Khi khí chất đẹp đẽ nhất của hoa được cảm nhận

Khi khí chất đẹp đẽ nhất của hoa được cảm nhận

(PLVN) - Nhất Hoa Nhất Khí, nơi nghệ thuật cắm hoa không chỉ là sự sắp đặt những cành hoa mà còn là câu chuyện về sự sống, về triết lý nhân sinh, sự hài hòa của thiên nhiên, con người. Khi có sự thấu cảm, tác phẩm sẽ khiến người xem thấy được khí chất đẹp đẽ nhất của hoa.

Người chồng 'mù'

Ảnh minh họa. (Nguồn: FB)
(PLVN) - Bạn đã từng ở trong hoàn cảnh, hoặc biết ai đó, âm thầm lên kế hoạch chia tay chồng của mình? Hay một người chồng bỗng một ngày nhận được đơn ly hôn từ vợ và hoàn toàn bất ngờ về điều đó? Bạn có từng chất chứa bao nhiêu là nỗi niềm, bạn cần vô cùng một người để chia sẻ, mà lại chẳng thể nói gì với người đang đắp chăn nằm bên cạnh?

Hoa thơm đầy ngõ

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)
(PLVN) - Sáng sớm, ông Phê chào cả nhà, nói đi một lát, về sẽ có quà cho Bi. Đã quá trưa, không thấy ông nội về, thằng Bi phụng phịu với mẹ: “Ông đi đâu mà lâu thế không biết”. Người bố quát con “Mặc ông, ăn nhanh lên mẹ mày còn dọn”.

Nhớ mùa hoa gạo

Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)
(PLVN) - Mỗi khi quay lại thăm trường cũ tôi lại bồi hồi đứng trước gốc gạo đỏ chói giữa trưa hè. Bao giờ cũng vậy, dù đi xa cách mấy tôi luôn cố gắng quay về vào ngày hoa gạo nở đỏ rực cả một khoảng sân trường chỉ để đắm chìm trong cái sắc đỏ ấy mà hồi tưởng, mà nhớ thương.

Dòng gió bụi

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)
(PLVN) -  Đang ngồi tiếp chuyện hai vị khách thì Tỏ đi qua, hất hàm hỏi ông Quà: “Lão thấy ví tôi không? Đưa đây?”.

Viết cho tình yêu

Ảnh minh họa. (Nguồn: H.Ái)
(PLVN) - “Em mãi là hai mươi tuổi/Ta mãi là mùa xanh xưa”... Có lẽ, đó là ước nguyện của chúng ta được nhà thơ Quang Dũng nói hộ bằng hai câu thơ ấy.

Bức tranh

Bức tranh
(PLVN) - Quả là một rừng mây tuyệt mỹ! Ngân thốt lên vui sướng khi vừa đặt đồ nghề xuống. Ngân đã từng nghe nhiều đến nơi này, nhưng mọi lời miêu tả không bằng một vài giây đắm mình trong cảnh sắc tuyệt diệu này. Cô hít hà thật sâu rồi rộn ràng vẽ, như thể đang sợ vẻ đẹp trước mắt sẽ tan biến. Ngân yêu tranh màu nước và những bức vẽ của cô bao giờ cũng đầy hào hứng, rực rỡ, dù tâm trạng cô đang bấn loạn, thậm chí khi tinh thần khủng hoảng.

Đợi chờ ngày hoa nở

Ảnh minh họa. (Nguồn: TL)
(PLVN) - Chẳng biết tự bao giờ, nhân loại lấy sự tồn tại và phát triển của thực vật, mà cụ thể là những bông hoa, chiếc lá để làm “cột mốc xanh” cho những niềm hy vọng, cho những sự hứa hẹn về tương lai.

Người dưng đất lạ

Người dưng đất lạ
(PLVN) - Xứ nào có người thương đều là quê hương, xứ sở, Phú nhớ mang máng từng nghe một câu tương tự như thế trong một bộ phim nào đó đã xem. Nên chi mỗi lần có ai thắc mắc can cớ chi bỏ xứ ra đây, anh thường nói rành rẽ, tại có người tui thương. Thiên hạ thắc mắc tiếp, anh này lạ lùng, “thuyền theo lái, gái theo chồng” mắc mớ chi anh không đem người anh thương vô xứ trong ở với mẹ già. Phú lại cười hiền, biết trả lời mấy cũng dễ chi vừa lòng thiên hạ. Thôi, cười cho xong chuyện.

Triển lãm ảnh "Văn Bàn nghĩa tình"

Triển lãm ảnh "Văn Bàn nghĩa tình"
(PLVN) - Triển lãm ảnh với chủ đề "Văn Bàn nghĩa tình" được tổ chức tại xã Tân An, huyện Văn Bàn -  nhằm tôn vinh những giá trị văn hóa, lịch sử và tình đoàn kết của nhân dân các dân tộc trên địa bàn huyện.

'Gửi một người mẹ Việt Nam' - bài thơ được nhà thơ Mỹ đọc tại 'Ngày Thơ Việt Nam năm 2025'

'Gửi một người mẹ Việt Nam' - bài thơ được nhà thơ Mỹ đọc tại 'Ngày Thơ Việt Nam năm 2025'
(PLVN) - Ngày 12/2/2025 (tức 15 tháng Giêng năm Ất Tỵ) tại TP Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình sẽ diễn ra “Ngày Thơ Việt Nam năm 2025” với chủ đề “Tổ quốc bay lên”. Ngày Thơ năm nay có nhiều điều đặc biệt như lần đầu tiên không tổ chức ở Hà Nội và có sự tham gia trình diễn thơ của nhà thơ cựu chiến binh Mỹ Bruce Weigl. Ông sẽ đọc tác phẩm “Gửi một người mẹ Việt Nam” tại Ngày Thơ như một cách để kết nối văn hóa và hàn gắn quá khứ bằng ngôn ngữ của thi ca.

Xuân

Tranh minh họa. (Nguồn: Văn Học)
(PLVN) - Sớm nào cũng vậy, đã thành lệ, ông Biên dậy sớm, pha một ấm trà thơm. Sau hồi độc trà, ông lặng lẽ ôm khung tranh, chổi, cọ và những vật dụng cần thiết ra bờ hồ vẽ tranh. Lúc này, người dân thành phố cũng đã đi tập thể dục, phố xá khởi động một ngày mới đầy tấp nập.

'Ngược dòng cuộc đời'

Bộ phim Upstream đang thu hút nhiều sự chú ý. (Ảnh: Mtime)
(PLVN) - Những ngày đầu năm, phim “Upstream - Ngược dòng cuộc đời” gây “sốt” rần rần trên mạng xã hội. Chí Lũy mất việc ở tuổi 45, oái oăm thay lại đến từ danh sách cắt giảm và hệ thống hóa tối ưu nhân sự do đội lập trình của anh thiết kế trước đó.

Khai mạc triển lãm “Nhạn và Hải âu Kiên Giang” của Anh hùng lao động Trần Lam

Ông Lê Trung Hồ, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang trao Bằng khen của UBND tỉnh tặng Nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Lam.
(PLVN) - Ngày 5/2, Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam, Hội văn học Nghệ thuật tỉnh Kiên Giang phối hợp Sở Văn hóa và thể thao tỉnh tổ chức khai mạc triển lãm và ra mắt sách “Nhạn và Hải âu Kiên Giang” của nghệ sĩ nhiếp ảnh, Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới Trần Lam - nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang.