Chỉ thuộc về anh (Chương 1)
Một tiếng động như tiếng gầm giận dữ của Chúa vang lên đằng xa, và Delaney ngước nhìn lên trời, gần như trông chờ được nghe thấy sấm và nhìn thấy tia sét, chắc hẳn cuộc viếng thăm của Henry đã tạo ra sự hỗn loạn trên thiên đường.
Một tiếng động như tiếng gầm giận dữ của Chúa vang lên đằng xa, và Delaney ngước nhìn lên trời, gần như trông chờ được nghe thấy sấm và nhìn thấy tia sét, chắc hẳn cuộc viếng thăm của Henry đã tạo ra sự hỗn loạn trên thiên đường.
![]() |
Chương 1
“Người ta rồi ai cũng phải chết, cùng với nó là sự chia lìa không thể tránh khỏi với người ta yêu thương,” giọng Đức của cha Tippet đều đều với vẻ trang trọng. “Chúng ta sẽ nhớ tới Henry Shaw, một người chồng, người cha đáng quý, một công dân xuất chúng trong cộng đồng của chúng ta.” Đức cha ngừng lại và nhìn thoáng qua đám đông đang tập trung để gửi lời chào vĩnh biệt. “Henry sẽ rất vui mừng khi thấy nhiều bạn bè ở đây hôm nay.”
Henry Shaw sẽ nhìn đến dãy xe đậu sau cánh cổng nghĩa trang Salvation, và ông hẳn để ý đến cái sự trọng thị có phần nào kém hơn so với những gì ông đáng được hưởng. Cho đến khi bị bỏ phiếu chống vào năm ngoái bởi sự xúi bẩy của thằng khốn tóc vàng theo phe Dân chủ George Tanasee, ông đã làm thị trưởng Truly, Idaho hơn hai mươi bốn năm.
Henry là người có vai vế trong một cộng đồng nhỏ. Ông nắm trong tay một nửa đầu mối kinh doanh và sở hữu phần lớn của cải lớn hơn tài sản của cả thị trấn gộp lại. Một thời gian ngắn sau khi ly dị người vợ đầu cách đây hai mươi sáu năm, ông đi bước nữa và thay thế bà vợ trước bằng người phụ nữ đẹp nhất ông từng gặp. Ông sở hữu cặp chó Weirmaraners đẹp nhất bang, Duke và Dolores, và cho đến gần đây, ông sống trong căn nhà lớn nhất thị trấn. Nhưng đó là trước khi đám con trai nhà Allegrezza bắt đầu công cuộc xây dựng trên khắp cái thị trấn chết tiệt này. Ông cũng có một đứa con gái riêng của vợ, nhưng đã nhiều năm nay không nhắc đến cô ta.
Henry rất hài lòng với địa vị của mình trong cộng đồng. Ông tỏ ra tử tế và ấm áp với những ai tán thành ý kiến của ông, nhưng nếu ai không phải là bằng hữu với Henry thì người đó là kẻ thù của ông. Những ai dám chống lại ông luôn phải hối hận vì điều đó. Ông là kẻ phô trương, kẻ thô bỉ đáng ghét, và khi họ lấy đám tro tàn còn lại của ông ra khỏi cái địa ngục đã cướp đi sinh mạng ông, thì có một vài người trong cộng đồng cảm thấy Henry Shaw xứng đáng nhận những điều như vậy.
“Chúng ta trả lại thể xác người thân yêu của chúng ta cho đất mẹ. Cuộc đời của Henry…”
Delaney Shaw, con gái riêng của vợ Henry, vừa lắng nghe âm thanh dịu dàng như tiếng sáo của Đức cha Tippet đáng kính vừa liếc nhìn mẹ mình. Vẻ mất mát người thân trông rất hợp với bà Gwen Shaw, nhưng Delaney không ngạc nhiên. Mẹ nàng luôn dễ nhìn trên mọi góc độ. Bà ấy đã luôn như thế. Delaney lại hướng ánh mắt đến bó hoa hồng vàng trên hộp đựng tro của Henry. Ánh nắng chói chang tháng Sáu phản chiếu lên nước gỗ óc chó trơn láng và ổ khóa bằng đồng sáng bóng. Nàng đưa tay vào trong túi chiếc áo vest màu xanh bạc hà mượn của mẹ để tìm cặp kính mát. Đẩy cặp gọng kính đồi mồi lên mặt, nàng lẩn tránh những tia nắng trực tiếp và cái nhìn soi mói của mọi người xung quanh. Nàng đứng dậy vươn vai và hít một hơi dài. Mười năm nay nàng không về nhà. Nàng luôn nghĩ đến chuyện quay về làm lành với Henry. Bây giờ thì đã quá muộn.
Một con gió nhẹ thổi mớ tóc đỏ uốn xoăn nhuộm những vệt vàng vờn quanh mặt nàng, và nàng vén tóc mai ra sau tai. Lẽ ra nàng phải thử. Lẽ ra nàng không nên bỏ đi lâu như vậy. Lẽ ra nàng không nên để từng ấy năm trôi qua, nhưng nàng có bao giờ nghĩ rằng ông sẽ mất. Không thể là Henry. Lần cuối nàng thấy ông, họ đã nói với nhau những điều tồi tệ. Cơn giận của ông thật kinh khủng, nàng vẫn còn nhớ rất rõ.
Một tiếng động như tiếng gầm giận dữ của Chúa vang lên đằng xa, và Delaney ngước nhìn lên trời, gần như trông chờ được nghe thấy sấm và nhìn thấy tia sét, chắc hẳn cuộc viếng thăm của Henry đã tạo ra sự hỗn loạn trên thiên đường. Bầu trời vẫn trong xanh, nhưng tiếng ầm ầm vẫn tiếp tục, lôi kéo sự chú ý của nàng về phía cánh cổng sắt của nghĩa trang.
Cưỡi trên khối cồng kềnh sơn đen mạ crôm sáng loáng, mái tóc gió vờn rối tung xõa trên bờ vai rộng, một người đi mô tô rẽ xuống đám đông đang tụ tập để nói lời vĩnh biệt. Tiếng động cơ khủng khiếp làm rung chuyển mặt đất, khuấy động không khí, và màn phân ưu bị cắt đứt bởi tiếng còi inh tai. Trong chiếc quần jean màu bạc và áo thun trắng mềm mại, người lái xe giảm tốc độ rồi dừng chiếc Harley trước xe tang trong tiếng động cơ nổ ầm ầm. Động cơ tắt hẳn và tiếng đế giày lạo xạo trên mặt đường khi anh ta dựng chống chiếc xe mô tô. Sau đó, bằng một động tác gọn gàng, anh ta đứng lên. Bộ ria mép mấy ngày không cạo tô đậm hai bên quai hàm và má, làm nổi bật khung xương hàm rắn rỏi. Một cái khuyên vàng nhỏ xuyên qua lỗ tai và cặp kính bạch kim Oakley che khuất đôi mắt của anh ta.
Có chút thân thuộc mơ hồ ở tay cua rơ thô lỗ này. Chút gì đó thuộc về nước da ô liu khỏe mạnh và mái tóc đen, nhưng Delaney vẫn không xác định nổi anh ta là ai.
“Chúa ơi,” mẹ nàng thở dài bên cạnh. “Mẹ không thể tin là nó dám tới đây với cái bộ dạng như thế này.”
Sự hoài nghi của bà được những người đưa đám xung quanh chia sẻ bằng cách tỏ ra không hài lòng rồi xì xào một cách lộ liễu.
“Hắn bị điên rồi.”
“Một kẻ xấu xa đến tận xương tủy.”
Chiếc quần Levi’s ôm quanh cặp đùi rắn chắc làm nổi rõ cặp mông của anh ta và phủ lớp vải bạc suốt đôi chân dài. Cơn gió ấm áp khẽ đẩy chiếc áo ép sát lồng ngực rắn chắc của anh. Delaney ngước nhìn lên khuôn mặt anh một lần nữa. Anh chầm chậm gỡ kính ra khỏi sống mũi thẳng cất vào túi áo trước. Đôi mắt màu xám chăm chăm thẳng vào nàng.
Trái tim của Delaney sững lại và xương cốt nàng như tan chảy. Nàng nhận ra chính đôi mắt kia đã từng để lại một khoảng trống trong tâm hồn nàng. Chúng là bản sao chính xác đôi mắt Ailen từ ông bố nhưng quyến rũ hơn nhiều bởi chúng rất hợp cho khuôn mặt điển hình cho chất Basque trong con người anh ta.
Nick Allegrezza, gốc gác của nỗi mê đắm thời con gái và ngọn ngành gây nên sự vỡ mộng của nàng. Nick, con rắn có cái miệng trơn tuột, cái lưỡi dẻo quẹo. Anh ta đứng dồn trọng lượng lên một chân như thể không chú ý đến sự khuấy động do mình tạo ra. Còn hơn thế, anh ta nhận thức được điều đó nhưng làm ra vẻ không quan tâm. Delaney đã đi xa mười năm, nhưng một vài thứ hiển nhiên không thay đổi. Nick đã trưởng thành và tính cách càng định hình, nhưng sự hiện diện của anh ta vẫn thu hút được sự chú ý.
Đức cha Tippet nhướn mày. “Chúng ta hãy cầu nguyện cho Henry Shaw,” ông bắt đầu. Delaney nhăn trán lại. Ngay từ khi còn nhỏ, Nick đã thu hút được sự quan tâm của mọi người nhiều hơn so với anh dành cho người khác. Anh trai Louie của anh cũng hoang dã như thế, nhưng Louie không bao giờ ngông cuồng như Nick. Mọi người đều biết anh em nhà Allegrezza là những Basque điên khùng, bốc đồng, nhanh lẹ và hết sức cứng đầu.
Tất cả đàn bà con gái trong thị trấn đều được cảnh báo rằng nên tránh xa anh em họ, nhưng giống như cá gặp nước, nhiều cô không chống nổi tiếng gọi của sự hoang dã và tự ngã vào tay “những thằng Basque tồi tệ”. Nick trở nên nổi tiếng nhờ việc dụ dỗ gái trinh tự cởi hết quần áo. Nhưng anh đã không quyến rũ Delaney. Khác hẳn với điều thiên hạ vẫn tin chắc, nàng chưa từng lên giường với Nick Allegrezza. Anh ta chưa lấy đi được sự trong trắng của nàng. Không hề giở chút mánh khóe nào cả.
“Amen!” những người đưa đám đồng thanh lặp lại.
“Đúng thế, Amen!” Delaney thốt lên, cảm thấy một chút tội lỗi vì ý nghĩ bất kính trong lúc cầu nguyện. Nàng liếc nhìn qua cặp kính mát, đôi mắt nheo lại. Nàng nhìn chuyển động đôi môi của Nick trong khi anh đang làm một dấu chữ thập vội vàng. Dĩ nhiên, anh là người Công giáo, giống như những gia đình Basque khác trong vùng. Mặc dù vậy có vẻ như thật báng bổ khi trông thấy một kẻ đi mô tô với bộ dạng khêu gợi, tóc dài, đeo khuyên tai lại làm dấu thánh như thể anh ta là linh mục. Sau đó, làm ra vẻ như còn khối thời gian, anh quét tia mắt vào bộ vest của Delaney rồi lướt lên gương mặt của nàng. Trong một thoáng, có điều gì đó lóe lên trong mắt anh, nhưng nhanh chóng biến mất, và anh quay sang cô nàng tóc vàng váy hồng đứng bên cạnh. Ả ta nhón chân lên và thì thầm điều gì đó vào tai anh.
Người đi đưa đám tụ tập xung quanh Delaney và mẹ nàng, ngừng lại để bày tỏ lời chia buồn trước khi trở về xe của mình. Nàng mất dấu Nick và quay qua nhìn dòng người đang di chuyển đằng trước. Nàng nhận ra nhiều người bạn của Henry, họ đã dừng lại để nói chuyện với nàng, nhưng chỉ thấy dăm ba gương mặt dưới ngưỡng ngũ thập. Nàng mỉm cười, gật đầu và bắt tay, căm ghét mọi giây phút phải đối diện với cái nhìn chằm chằm của họ. Nàng muốn ở một mình. Nàng muốn yên tĩnh để có thể suy nghĩ về Henry và quãng thời gian tốt đẹp đã qua. Nàng muốn nhớ tới Henry vào thời điểm trước khi họ thất vọng kinh khủng về nhau. Nhưng nàng biết rằng sẽ phải để việc đó lại sau này. Nàng mệt mỏi vì xúc động, và cho tới khi cùng mẹ bước tới chỗ chiếc limousine để về nhà, nàng không mong muốn gì hơn là được nghỉ ngơi.
Tiếng động cơ từ chiếc Harley của Nick thu hút sự chú ý của nàng, và nàng liếc lại phía sau nhìn anh. Anh vặn tay côn hai lần sau đó ngoặt một vòng chữ U và chiếc mô tô đồ sộ của anh tăng tốc. Delaney nheo mắt lại khi nhìn anh phóng vụt qua, ánh mắt nàng đóng đinh vào cô gái tóc vàng ngồi sau lưng anh tựa hồ như một thứ giác hút sống. Anh ta hốt một cô gái tại đám tang của Henry, đưa cô ta đi như thể đang ở quán rượu. Delaney không nhận ra cô ả, nhưng nàng thật sự chẳng ngạc nhiên khi thấy một phụ nữ rời khỏi đám tang cùng Nick. Không có gì là cấm kỵ với anh ta cả. Không biết giới hạn là gì.
Nàng bước vào chiếc limousine và thả mình xuống chiếc ghế bọc vải nhung sang trọng. Henry đã chết, nhưng dường như không có gì thay đổi.
“Dịch vụ chu đáo thật, con có nghĩ vậy không?”
Bà Gwen hỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của Delaney khi xe lăn bánh khỏi nghĩa trang và hướng về xa lộ 55.
Delaney vẫn nhìn vào ánh phản chiếu màu xanh của hồ Mary đơn độc hiện thấp thoáng qua rừng thông rậm rạp. “Vâng,” nàng trả lời, rồi chú ý tới mẹ nàng. “Quả là rất chu đáo.”
“Henry thương con lắm. Chỉ có điều ông ấy không biết cách dung hòa ra sao mà thôi.”
Họ đã từng nói về đề tài tương tự nhiều lần, và Delaney không thích nhắc đến nó. Màn đàm đạo luôn bắt đầu và kết thúc cùng kiểu, và rồi chẳng đi tới đâu.
“Chúng ta sẽ mời bao nhiêu người?” nàng hỏi, ý muốn đề cập tới bữa tiệc đứng sau đám tang.
“Gần hết, mẹ nghĩ thế.” Bà Gwen vươn tới khoảng trống ngăn cách giữa họ và vén tóc mai ra sau tai cho Delaney.
Delaney đang chờ mẹ mình thấm ướt ngón tay của bà và tạo ra những lọn tóc quăn trước trán nàng như lúc nàng còn bé. Hồi đó cũng như bây giờ, nàng ghét hành động đó. Cứ sửa sang liên tục, tựa hồ bề ngoài của nàng không hoàn hảo như mong đợi. Chăm sóc quá mức, như thể có khả năng biến nàng thành thứ gì khác với bản chất nàng vậy.
Không. Chẳng có gì thay đổi hết.
“Mẹ rất mừng vì con đã về nhà, Laney.”
Delaney cảm thấy ngột ngạt, nàng ấn công tắc cửa sổ và hít vào lồng ngực không khí trong lành của vùng núi rồi thở ra chầm chậm. Hai ngày, nàng tự nhủ, chỉ hai ngày nữa là nàng có thể về lại nơi mình ở.
Tuần trước nàng nhận được thông báo rằng nàng có tên trong bản di chúc của Henry. Sau cái cách mà họ cắt đứt quan hệ, nàng không thể tin rằng ông đã để tên nàng trong di chúc. Nàng tự hỏi không biết Nick cũng có tên trong chúc thư hay không, hay ông đã lờ luôn con trai mình, ngay cả sau khi chết.
Ban đầu nàng tự hỏi Henry để lại cho nàng tiền bạc hay của cải. Có thể đó sẽ là một món vô dụng, giống như chiếc thuyền đánh cá cũ gỉ sét hoặc áo len gì đó. Cho dù là cái gì thì cũng không thành vấn đề, nàng sẽ rời khỏi ngay sau khi di thư được đọc. Bây giờ tất cả những gì nàng cần phải làm là thu hết lòng can đảm để nói với mẹ nàng. Có thể nàng sẽ gọi điện thoại cho mẹ từ đâu đó gần thành phố Salt Lake. Rồi nàng sẽ tìm một vài người bạn gái cũ, đến một vài quán bar trong vùng, và chờ tới khi có thể về lại thành phố lớn cho dễ chịu hơn. Nàng biết rằng nếu ở thêm một vài ngày, nàng sẽ mất trí, hoặc tệ hơn, mất chính bản thân mình.
“À, nhìn xem ai đã trở về kìa!”
Delaney lấy một đĩa đầy nấm nhồi thịt trên bàn búp phê sau đó nhìn thẳng vào mắt kẻ thù thời thơ ấu của nàng, Helen Schnupp. Khi lớn lên, Helen trở thành cái gai trong mắt Delaney, hoặc giống như một cục đá trong giày nàng hay một cái nhọt lớn ở mông. Mỗi khi Delaney ở đâu, Helen cũng đều ở đó, và thường là nhanh hơn một bước. Helen đã trở nên xinh đẹp hơn, nhanh nhẹn hơn, chơi bóng rổ giỏi hơn. Hồi lớp hai, Helen đã giật mất ngôi quán quân của nàng trong cuộc thi chính tả của quận. Đến lớp tám, Helen đánh bại nàng để giành vị trí thủ lĩnh nhóm cổ vũ, và năm lớp mười một, cô nàng bị bắt gặp trong xe của bạn trai Delaney, Tommy Markham, đang cưỡi lên của quý của anh ta trong sân sau của bãi xe nhà Markham. Con gái sẽ chẳng đời nào quên những chuyện như vậy, và Delaney lặng lẽ nhấm nháp niềm vui khi thấy mái tóc chẻ ngọn với những vệt highlight hơi quá tay của Helen.
“Helen Schnupp,” nàng nói, tự thừa nhận miễn cưỡng rằng, ngoại trừ mái tóc, địch thủ cũ của nàng vẫn xinh đẹp.
“Bây giờ đã là Markham rồi.” Helen lấy một cái bánh sừng bò vào nhồi vào một lát giăm bông. “Tommy và tớ đã chung sống hạnh phúc được bảy năm nay.”
Delaney cố nặn ra một nụ cười. “Không phải quá tuyệt rồi sao?” Nàng tự nhủ mình cóc thèm quan tâm đến bất kỳ ai trong số hai người, nhưng nàng đã luôn tưởng tượng ra viễn cảnh về kết cục mối tình Helen và Tommy theo kiểu Bonnie và Clyde. Chuyện nàng vẫn ngấm ngầm nuôi sự thù địch đến thế không làm ảnh hưởng nhiều đến nàng như nàng tưởng. Có thể bây giờ là lúc cần phải viện đến liệu pháp tâm lý màngưng dùng kia.
“Cậu có gia đình chưa?”
“Chưa.”
Helen nhìn nàng đầy vẻ tội nghiệp. “Mẹ cậu nói với tớ rằng cậu sống ở Scottdale.”
Delaney rất muốn dí miếng bánh sừng bò của Helen lên mũi cô ta. “Tớ sống ở Phoenix.”
“Ồ?” Helen với tay lấy nấm và chuồn ra sau hàng người. “Chắc là tớ đã nghe nhầm.”
Delaney ngờ rằng Helen chẳng có vấn đề gì về thính giác hết. tuy nhiên, tóc cô ta lại là chuyện khác, và nếu Delaney không có ý định rời khỏi trong vài ngày tới, và nếu nàng là một người tốt hơn, nàng có thể đề nghị tỉa giúp cho cô ta một vài chỗ bị hỏng. Nàng thậm chí có thể đắp một túi dưỡng chất lên mái tóc xoăn tít của Helen và bao toàn bộ tóc cô ta vào giấy bóng. Nhưng nàng không tử tế tới mức đó.
Nàng quét ánh mắt khắp phòng ăn đông đúc cho tới lúc thấy được mẹ mình. Vây quanh là bạn bè, mỗi lọn tóc vàng đều vào nếp hoàn hảo, trang điểm không tì vết, bà trông giống như một vị nữ hoàng đương buổi thiết triều. Gwen đã luôn luôn là Grace Kelly của Truly, Idaho. Nàng giống bà ở một vài điểm nào đó. Ở tuổi bốn mươi tư, trông bà như mới ba mươi chín, như bà thường nói, trông bà quá trẻ để có một đứa con gái hai mươi chín tuổi.
Tại bất cứ nơi nào khác, khoảng cách mười lăm tuổi giữa mẹ và con gái có thể làm cho người ta dị nghị, nhưng ở thị trấn Idaho nhỏ bé, những đôi yêu nhau trong trường trung học kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp không phải là chuyện bất thường, có khi là do cô dâu sắp lâm bồn. Không ai nghĩ gì về chuyện mang thai ở tuổi vị thành niên, tất nhiên trừ khi cặp đôi vị thành niên chưa cưới nhau. Kiểu xì căng đan đó là chủ đề đàm tiếu trong nhiều năm.
Mọi người ở Truly tin rằng bà vợ trẻ của thị trưởng đã góa bụa sau khi bà lấy cha đẻ của Delaney chưa được bao lâu, nhưng điều đó là dối trá. Mười lăm tuổi, bà Gwen dính vào một người đàn ông đã có gia đình, rồi khi phát hiện ra bà có thai, ông ta ruồng rẫy bà và bà đã rời bỏ thị trấn.
“Tôi thấy cô đã trở về. Tôi cứ nghĩ cô đã chết rồi cơ đấy.”
Delaney thấy bà Van Damme già c đang gập người trên cái khung đỡ bằng nhôm giúp người già di chuyển và chuệnh choạng hướng tới một quả trứng nhồi thịt nướng tẩm tiêu, mái tóc bạc phủ dài cùng với ngón tay run rẩy, y như trong trí nhớ của Delaney. Nàng không thể nhớ họ của bà lão. Nàng cũng không biết mình đã từng nghe nhắc tới chưa. Mọi người đều gọi bà là bà Van Damme già. Giờ bà đã quá già, tấm lưng của bà trĩu xuống bởi tuổi tác và chứng loãng xương, bà đã trở thành một bộ xương người hóa thạch.
“Cháu giúp bà lấy món gì đó để ăn nhé?” Delaney đề nghị, và đứng thẳng người lên thêm chút nữa trong khi nhẩm lại xem lần cuối cùng mà nàng uống một ly sữa, hay ít ra là một ly sữa Tums giàu canxi là khi nào.
Bà Van Damme cắm dĩa vào một quả trứng, sau đó đưa đĩa cho Delaney. “Lấy một ít món kia, và món kia nữa,” bà hướng dẫn, chỉ đến nhiều đĩa khác nhau.
“Bà muốn dùng sa lát không?”
“Nó làm ta đầy bụng,” bà Van Damme lẩm nhẩm, sau đó chỉ vào tô phấn ong. “Trông có vẻ ngon đấy, rồi thêm một ít cánh gà nữa. Chúng đang nóng, nhưng ta có đem Pepto đây.”
Với vẻ ốm yếu như vậy nhưng bà Van Damme già cả lại ăn như thợ đốn gỗ. “Bà có họ hàng gì với Jean-Claude không?” Delaney nói đùa, cố gắng thêm chút nhẹ nhàng vào bầu không khí có phần u ám.
“Ai cơ?”
“Jean-Claude Van Damme, một võ sĩ.”
“Không, ta không biết Jean-Claude nào cả, nhưng có thể có đứa tên ấy sống ở Emmett. Bọn Van Damme ở Emmett kia luôn gây rắc rối, cứ chực xào xáo mọi chuyện hoặc làm phiền người khác. Năm ngoái, Teddy – đứa cháu nội thứ của anh trai kế ta – đã bị bắt vì tội ăn cắp cái bảng Gấu Smokey to oành người ta đặt trước tòa nhà sở kiểm lâm. Chả hiểu tại sao nó lại thích một thứ như vậy?”
“Có thể vì tên anh ta là Teddy?”
“Hử?”
“Đừng bận tâm.” Delaney cau mày. Lẽ ra nàng không nên thử. Nàng quên rằng óc hài hước của mình không thích hợp trong cái thị trấn thô lỗ nơi đàn ông có thói quen dùng túi áo sơ mi để đựng tàn thuốc này. Nàng ngồi cùng với bà Van Damme trên chiếc bàn gần quầy giải khát, sau đó nàng tới quầy rượu.
Nàng thường nghĩ toàn bộ nghi thức sau đám tang với việc mọi người tụ tập lại ăn uống như lợn và say xỉn quả là có đôi chút kỳ quặc, nhưng nàng tin rằng điều đó là nhằm tạo ra sự nhẹ nhõm cho gia đình. Delaney cảm thấy không thoải mái. Nàng thấy nó phô trương, như nàng vẫn luôn cảm thấy như vậy khi sống ở Truly. Nàng lớn lên với tư cách là con gái của thị trưởng và bà vợ quá đỗi kiêu sa của ông. Dẫu sao thì Delaney cũng có hơi kém hơn một chút. Nàng không thoải mái và nhiệt tình như Henry, và nàng cũng chưa từng đẹp như Gwen.
Nàng bước vào phòng khách nơi đám bạn thân của Henry từ Moose Lodge đang chiếm hết quầy bar và nồng nặc mùi rượu Johnnie Walker. Họ hơi chú ý đến nàng khi nàng tự rót cho mình một ly rượu và trút bỏ đôi giày đế thấp mà mẹ nàng khăng khăng cho nàng mượn.
Mặc dù Delaney biết nàng thỉnh thoảng có phần gò ép, nhưng nàng thực sự chỉ có một thói nghiện. Nàng là một người nghiện giày dép. Nàng nghĩ rằng đi đôi Imelda Marcos có hơi xấu một chút. Delaney yêu tất cả các loại giày dép. Ngoại trừ loại giày bệt mềm. Thật chán ngắn. Sở thích của nàng nghiêng về giày gót nhọn, các loại bốt hiện đại, hoặc những đôi xăng đan khổng lồ. Quần áo của nàng cũng không theo lề lối thông thường. Vài năm trước, nàng làm việc ở Valentina, một thẩm mỹ viện cao cấp, nơi khách hàng trả một trăm đô la để được cắt tóc và trông chờ nhìn thấy những nhà tạo mẫu tóc của mình ăn diện theo mốt thời thượng. Với đồng tiền bỏ ra, khách hàng của Delaney muốn thấy những chiếc váy bóng ngắn, quần da, hoặc những chiếc áo cánh mỏng tang mặc kèm nịt ngực đen. Trang phục ấy không phù hợp để mặc trong đám tang với cương vị là con gái riêng của vợ người đàn ông đã cai quản thị trấn trong nhiều năm.
Tác giả: Rachel Gibson
NXB Hội Nhà Văn - Giá bìa: 80.000 VNĐ
