Cần có Bộ luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật hoàn chỉnh

HP)- Sáng 9-11- ngày làm việc thứ 16, kỳ họp thứ 2 Quốc hội khoá 12, các đại biểu Quốc hội tiếp tục thảo luận tại tổ về dự án Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi).

Lựa chọn giữa hai phương án về hình thức văn bản quy phạm pháp luật (điều 3 dự thảo Luật), trong đó phương án 1 bỏ hình thức “nghị quyết“ là văn bản quy phạm pháp luật của Quốc hội, đại biểu Trần Du Lịch (TP Hồ Chí Minh) cho rằng, hiện nay bên cạnh Hiến pháp, luật, hình thức ra nghị quyết của Quốc hội vẫn đang được sử dụng khá phổ biến. Nếu không coi nghị quyết của Quốc hội là một trong những hình thức văn bản quy phạm pháp luật sẽ rất khó vì nghị quyết của Quốc hội mang tính quy phạm pháp luật rất cao. Hình thức này không chỉ sử dụng cho việc sửa đổi, bổ sung một số điều của Hiến pháp trước đây, mà còn được sử dụng để quyết định nhiệm vụ kinh tế-xã hội, chương trình xây dựng luật, pháp lệnh và nhiều vấn đề quan trọng khác. Ở nhiều nước, người ta không gọi là nghị quyết về ngân sách mà gọi là “Luật thông qua ngân sách”. Đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) đề nghị kết hợp 2 phương án, bởi một số văn bản cũ qua thời gian trải nghiệm vẫn đúng, cần bổ sung điểm mới, xây dựng quy trình thuận lợi, với mục tiêu thúc đẩy phát triển kinh tế- xã hội, giải quyết những vấn đề bức xúc đối với nhân dân, doanh nghiệp. Không đưa Hiến pháp vào đối tượng sửa đổi của luật này.   

Theo đại biểu Nguyễn Hoàng Anh (Hải Phòng), việc ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi) phải đáp ứng yêu cầu xây dựng pháp luật trong tình hình mới, không chỉ đổi mới hình thức, nội dung văn bản mà cần gắn với cuộc sống, mang tính khả thi. Bên cạnh trình tự, thủ tục ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cần tính đến sự linh hoạt, điều chỉnh phù hợp với sự thay đổi của cuộc sống.

Đại biểu Trần Bá Thiều (Hải Phòng) cho rằng cần đề cao vai trò của Quốc hội trong Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi) phù hợp với chức năng lập pháp của Quốc hội. Đại biểu Trần Hoàng Thám (TP Hồ Chí Minh) nhấn mạnh luật phải gắn với cuộc sống, thể hiện nguyện vọng của cử tri, dù làm mới hay điều chỉnh luật cũ. Việc lấy được ý kiến của cử tri vào nội dung dự án luật sẽ góp phần làm cho luật dễ đi vào cuộc sống hơn. Đại biểu nêu ví dụ: "Ngay cả việc Quốc hội xem xét thông qua chương trình làm luật cả nhiệm kỳ, theo tôi, cũng nên trưng cầu ý kiến nhân dân xem thực tế cuộc sống có đòi hỏi bức xúc gì, nên làm luật gì trước, luật gì sau". Đồng tình với ý kiến trên, đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) đề nghị khi lấy ý kiến nhân dân, cần có sự tiếp thu, phản hồi thông qua các phương tiện thông tin đại chúng. Đại biểu Huỳnh Thành Lập (TP Hồ Chí Minh) cho biết, theo quy định tại dự thảo có tới 23 loại văn bản pháp luật do các bộ, ngành trung ương ban hành, đó là chưa kể các văn bản do HĐND và UBND các cấp ban hành (được điều chỉnh trong luật khác). Do đó, cần bỏ bớt một số loại văn bản quy phạm pháp luật, đồng thời đổi mới hình thức văn bản sao cho đơn giản hơn và dễ thực hiện hơn. Đại biểu đề nghị Ban soạn thảo đưa các nội dung của Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật của HĐND, UBND năm 2004 vào Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi) để có một Bộ luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật hoàn chỉnh.