Cảm động chuyện tình một cô gái làng với người điên
Ngày chị lên xe hoa, người thân ứa nước mắt. Chị quyết định lấy một người điên không phải vì người mẹ kế đuổi chị ra khỏi nhà mà vì thương người đàn ông mắc bệnh tâm thần đó ngay từ lần đầu trông thấy anh trong căn nhà cũ kỹ...
Ngày chị lên xe hoa, người thân ứa nước mắt. Chị quyết định lấy một người điên không phải vì người mẹ kế đuổi chị ra khỏi nhà mà vì thương người đàn ông mắc bệnh tâm thần đó ngay từ lần đầu trông thấy anh trong căn nhà cũ kỹ...
Đó chính là chuyện tình cảm động của chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng trú tại xóm 6, thôn Văn Hội, xã Văn Bình (Thường Tín - Hà Nội).
Cuộc gặp gỡ định mệnh
Vòng vèo qua ngôi đình làng cũ kỹ đã úa màu xanh rêu, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy mái ấm gia đình chị Hằng và anh Đăng. Người phụ nữ trạc tuổi 40 vồn vã mời chúng tôi vào. Rót chén nước cho khách, chị lặng buồn kể về cuộc đời khổ cực và câu chuyện tình yêu chứa đầy nước mắt của mình.
Sống một mình trong căn nhà rách cũ tạm bợ, bao nhiêu ruộng nương bị mẹ kế thâu tóm hết. Để kiếm sống chị đi làm thuê đủ trăm thứ nghề: Nay cày thuê, cuốc mướn, mai lại đi bốc gạch, khi rảnh chị lại đi nhặt rác kiếm sống…
Năm 1998, trong một lần đi gặt lúa thuê cho nhà bà Bùi Thị Nuôi ở dưới Văn Hội, cách nhà hơn mười cây số, chị nhìn thấy con trai cụ Nuôi là anh Nguyễn Đức Đăng ngồi đăm chiêu trong căn nhà gỗ năm gian. Ánh mắt anh như xoáy sâu vào chị. Hỏi về anh, chị được biết, anh đi chiến tranh về bị mắc chứng tâm thần, điên loạn.
Năm 1999, gia đình cụ Nuôi chính thức làm lễ thành thân cho anh Đăng và chị Hằng. Lễ thành thân chỉ có vài ba mâm cỗ để báo biến họ hàng, tổ tiên. Đến cái giấy đăng ký kết hôn cũng không, vì anh bị tâm thần nên theo luật, chính quyền xã không thể cấp giấy kết hôn cho anh.
Khi về nhà chồng rồi chị mới biết rõ hơn về quá khứ chồng mình. Anh Đăng vốn là người hoạt bát, thông minh, đi bộ đội anh được điều sang chiến trường Campuchia. Chiến đấu được một năm, ba tháng thì anh bị thương ở đầu và mắc chứng bệnh tâm thần.
Chị Hằng càng thương anh Đăng nhiều hơn. Biết con dâu bị thua thiệt, bà Nuôi bảo: “Hôm nào hai đứa cố ra ủy ban làm cái giấy giá thú.” Chị nhoẻn miệng cười: “Không quan trọng đâu u, có hay không thì con vẫn ở với anh ấy”.
Mỗi khi anh lên cơn bệnh chị phải xích anh ở nhà, không cho chạy ra đường đánh người, hay đi lung tung. Không ngờ qua bàn tay săn sóc của chị, bệnh tình anh đỡ hẳn, giờ chỉ ngồi một chỗ không bỏ đi nữa.
Năm 2000, chị Hằng sinh cho anh Đăng một bé gái, tên là Nguyễn Thị Hiểu Ly. Mười năm sau chị sinh tiếp cho anh một bé gái nữa, đặt tên là Nguyễn Thị Ngọc Anh. Mái ấm gia đình anh ngày thêm ấm áp và tràn ngập tiếng cười của trẻ.
Để nuôi chồng và hai con chị làm tất cả những công việc nặng nhọc. Cuộc sống gia đình gặp muôn vàn vất vả nhưng chị không oán thán nửa lời.
Tự Lập – Giang Linh

