Cái máy giặt
Những người thân thiết cùng cơ quan thường gọi đùa anh là cái máy giặt di độngggg. Không phải vì người anh chỉ cao 1m50 nhưng nặng tới bảy mươi lăm cân, ục ịch, vuông vức như cái...máy giặt, mà chính là bởi cái tính chăm giặt giũ của anh.
Vợ anh người mảnh dẻ, luôn yếu đau, giếng nước nhà lại sâu, nên anh tình nguyện đảm nhiệm việc giặt quần áo cho cả nhà. Cứ sáng sáng sau khi vệ sinh cá nhân, anh lại xăm xắn thu dọn cả đống quần áo bẩn từ ngày hôm trước mang ra giếng phăm phăm vò, xát, giũ, kéo nước, xả nước ầm ầm. Chỉ khoảng nửa giờ, quần áo tương tất phơi phóng đầy sân. Chưa một lần tỏ ý kêu ca với ai về cái sứ mệnh:::: có vẻ hơi thiếu tính nam nhi ấy. Trái lại, anh thực hiện mọi việc bằng niềm say mê thực sự. Anh còn có một thói quen rất...nghệ sĩ, là mỗi khi xong xuôi công việc giặt giũ, anglại đứng ngẩn người nhìn dây quần áo vừa phơi giống như tâm trạng của một họa sĩ ngắm nghía bức trang công phu mà mình mới hoàn thành.
Cái biệt danh máy giặt di độngggg cũng không hề làm anh phật ý. Anh thường vui vẻ nói với một ai đó:
Có người chồng như tớ, vợ con cũng đỡ cả chục triệu mua máy giặt, mà máy giặt dù hiện đại đến mấy cũng không thể vò sạch bằng bàn tay này của tớ.
Do bản tính xuề xòa và chăm chỉ nên anh luôn được vợ con yêu qúy.
Dạo ấy, nạn bồ bịch cũng khá tràn lan, nhưng anh thì đúng là một người chồng chung thủy đến độ mẫu mực. Không có một cô gái nào trong cơ quan, dù đẹp, dù xấu, có thể phàn nàn nửa câu về sự thiếu đứng đắn của anh. Đặc biệt anh được cơ quan nể phục về đức tính không đố kỵ, bon chen. Anh luôn được thủ trưởng đánh giá cao về tinh thần cần cù, vượt khó. Có thể coi anh như một con người hoàn hảo.
Mấy năm sau đó, không rõ vì mục đích đổi mới ban lãnh đạo hay xuất phát từ lòng cảm mến, mà bỗng dưng anh được cấp trên đề bạt từ phó phòng lên phó giám đốc công ty.
Vậy là cái máy giặt di độngggg bắt đầu đi lại bằng ô tô con, chứ không bằng chiếc Ba-bét-ta cũ gỉ nữa. Dĩ nhiên, nhân viên trong công ty từ đó không còn dám suồng sã với vị phó giám đốc. Cái biệt danh máy giặt di độngggg không bao giờ được nhắc tới vào những lúc có mặt anh. Tai anh bắt đầu quen nghe những tiếng báo cáo sếpppp, Thưa thủ trưởngggg. Khi nhận xét về dáng vóc phó giám đốc, hai từ lùn tịtttt đã được thay thế bằng từ bệ vệệệệ. Tất nhiên, mọi sự đổi thay như vậy cũng là hợp cách.
Nhưng đấy là ở cơ quan, chứ ở nhà thì mọi sự vẫn chưa có gì thay đổi. Dù có bận thêm nhiều việc trong chức vụ mới nhưng với vợ con, anh vẫn là cái máy giặt di độngggg. Chỉ có khác là sau đó ít lâu, anh cho xây bao quanh khu giếng một ô tường kín đáo. Sáng sáng anh vẫn ì ùm giặt giũ một cách..quên mình trong ấy.
Cô phó phòng hành chính nói với anh bằng vẻ chân thành:
Sao sếp không mua một cái máy giặt. Đường đường là phó giám đốc công ty lại còm cõm làm những công việc như vậy?
Cô kế toán trưởng cũng cười bảo anh:
Thôi, hay sếp cứ thuê em năm trăm nghìn một tháng em làm thay cho.
Một lần nghe những lời như đùa mà lại thật ấy, anh chỉ cười dễ dãi:
Quen rồi! Với lại bà xã tôi không được khỏe. Chuyện vặt ấy mà. Tôi làm ào một cái là xong.
Anh xuề xòa thế nhưng sự thực thì cũng không thể nói là không bất tiện. Một buổi sáng, khi anh còn đang hành nghềềềề trong cái ô tường kín đáo kia, thì cô trưởng phòng hành chính lù lù dẫn đến một đối tác. Công việc kinh doanh vẫn thường xảy ra những chuyện gấp gáp, không kể thời gian như vậy. Anh ngật ngưỡng bước ra trong một chiếc quần đùi, miệng cười gượng gạo:
Xin lỗi, xin lỗi! Đang định tắm ù một cái. Buổi sáng mà được tắm nước lạnh thế này là đầu óc minh mẫn hẳn lên.
Anh thừa biết cô trưởng phòng hành chính khẽ quay đi kín đáo giấu nụ cười.
Những sự việc đại loại như thế diễn ra không hiếm làm anh khó xử và buộc phải giả dối ít nhiều. Bởi vì, mỗi hành vi của anh lúc này không còn mang tính nội bộ nữa. Anh bây giờ đã là bộ mặt của công ty. Người đời thông qua anh để nhìn công ty. Thật khó chấp nhận khi khách khứa của anh toàn những người lên xe xuống ngựa, bản lĩnh đầy mình lại biết đối tác của họ là cái máy giặt di độngggg.
Rồi không phải ai khác, chính vợ anh cũng thấy bất tiện, đã đề nghị anh chuyển công việc giặt giũ cho chị.
Để giải tỏa nhiều đường, anh quyết định mua một cái máy giặt.
Từ ngày có cái máy giặt cố định trong nhà, cái máy giặt di độngggg quả là được thảnh thơi hẳn. Mỗi buổi sáng, vợ anh chỉ cần gom quần áo cả nhà, nhét vào máy, bấm nút xoe xoe chừng hơn một giờ đồng hồ là đâu ra đấy. Khoa học kỹ thuật hiện đại thật tuyện vời làm sao!
Càng ngày anh càng bận rộn công việc ở cơ quan. Ông giám đốc đã đến tuổi hưu. Thôi thì trăm thứ bà rằn đều dồn đến tay anh cả. Từ mờ sáng anh đã phải cắp cặp đi, sâm sẩm tối mới về, Hoạt động công ty thời đổi mới này đâu phải chỉ có kinh doanh thuần tủy. Biết bao công việc cần phải làm. Nào công tác xã hội, nào văn hóa, văn nghệ- thể thao, giao lưu các kiểu...Việc gì cũng cần phải có sự hiện diện của người lãnh đạo thì mới có thể thổi bùng ngọn lựa phong trào lên được. Đã từng có ông giám đốc chỉ vì không biết chơi và không ủng hộ cầu lông mà khi bỏ phiếu tín nhiệm đã bị người trong cơ quan xóa sổ, đến nỗi phải về đuổi gà cho vợ. Và cũng từng có chức vụ to, nhỏ được sắp đặt thông qua đường bay lắt léo của quả cầu. Vậy ai dám bảo thể thao chỉ là thư giãn và lưu thông khí huyết. Còn anh, muốn không lạc hậu, muốn tồn tại tất yếu phải vươn lên ngang tầm thời đại. Chiều chiều, người ta thường thấy anh áo phông, quần soóc, giầy A-di-đát, mũ bò Ti-ta-níc, vai khoác vợt trong tư thế hăm hở và sung lực.
Với những phẩm chất thời thượng như vậy, nên sau khi giám đốc về hưu anh là người được thế chỗ cũng là chuyện thường tình.
Bây giờ, nếu ông giám đốc có nói rằng: ngày xưa mình là cái mắy giặt cho bà xã đấyyyy thì mọi người cũng chỉ cười gượng. Những nhân viên mới không được biết lịch sử cái máy giặt di độngggg cũng chỉ coi đó là chuyện sếp bịa ra cho xôn trò.
Vợ anh, mừng cho sự thăng tiến của chồng. Ngôi nhà của chị được xây cất lại. Tiện nghi gia đình ngày một đầy đủ. Chỉ có điều, từ ngày có máy giặt dường như chị bị mất dần cái cảm giác mà nhiều năm qua đã trở nên quá quên thuộc với chị. Đó là mỗi lần mặc những chiếc áo do chính anh giặt lòng chị lại thổn thức một niềm thương cảm và biết ơn. Những tấm áo tuy chẳng đắt tiền nhưng lúc nào cũng được vò kỹ lưỡng, thơm tho, được nắng. Khoác nó trên người, chị luôn tưởng tượng ra hơi ấm bàn tay thân thiết của anh thấm trong từng sợi vải. Chị đã từng bao lần rơi nước mắt vì tình chồng vợ. Nhưng đấy là nói trên ý nghĩa tình cảm vậy thôi chứ thực ra cái máy giặt hiện đại đã trở thanh vị cứu tinh cho một người nội trợ vốn thiếu sức khỏe như chị. Tuy nhiên, không phải không có những lúc cái máy giặt đã làm chị buồn phiền.
Một lần.
Sao cái cổ áo trắng của anh lại còn vết bẩn thề này?
Nhìn chiếc áo anh giơ ra trước mặt, chị thấy như người mắc lỗi. Quả là máy giặt vẫn có những sự cố như vậy.
Chết! Để em giặt lại. Anh lấy cái áo xanh mặc tạm.
Giọng anh hơi xẵng:
Em lạ thật! Hôm nay an tiếp khách Nhật Bản, phải mặc vet tông tối màu, sơ mi xanh không hợp.
Nói rồi, anh hầm hầm mặc chiếc áo trắng, đi ra ngoài.
Chuyện ấy làm chị buồn mất mấy ngày. Chị trách sự vô tâm của mình và trách cả cái gót A-sinnnn của chiếc máy giặt đắt tiền.
Nhưng cái gót A-sinnnn của chiếc máy giặt không chỉ ở chỗ ấy. ít lâu sau, chị phong thanh nghe tin cô thư ký công ty trẻ đẹp như á hậu đã tình nguyện bỏ qua cái tuổi bốn tám và độ dài 1m50 của anh để sát cánh kề vai cùng giám đốc trong mọi chuyện, kể cả việc trong quán ka-ra-ô-kê. Biết vậy, nhưng chị còn làm gì được ngoài những tiếng thở dài nén lại.
ở công ty, công việc của anh vẫn trôi chảy.
ở nhà, chiếc máy giặt sáng nào cũng cần mẫn quay một cách vô tư. Những người am hiểu ít nhiều về vật lý học chợt nhận ra rằng khi chế tạo mát giặt, các kỹ sư đã ứng dụng một lực chuyển động, gọi là lực ly tâm.
Hồ Thủy Giang
(Hội Văn nghệ tỉnh Thái Nguyên)