Bốn câu thơ lịch sử ra đời như thế đấy
Sau khi biên giới Việt - Trung được giải phóng, con đường số ba của Bắc Cạn trở thành mạch máu của cuộc kháng chiến. Các đơn vị thanh niên xung phong của miền xuôi và địa phương bám chắc trên mặt đường từng khúc. Ban ngày, giặc Pháp bỏ bom phá cầu đường, ban đêm thanh niên và nhân dân lại ra sửa cho xe đi.
Sau khi biên giới Việt - Trung được giải phóng, con đường số ba của Bắc Cạn trở thành mạch máu của cuộc kháng chiến. Các đơn vị thanh niên xung phong của miền xuôi và địa phương bám chắc trên mặt đường từng khúc. Ban ngày, giặc Pháp bỏ bom phá cầu đường, ban đêm thanh niên và nhân dân lại ra sửa cho xe đi.
Đêm ấy, trời tối lắm, đơn vị Liên phân đội thanh niên xung phong Một được phép nghỉ để chuẩn bị ra mặt đường vào lúc gần sáng. Mọi người sửa soạn đi ngủ. Dãy lán của các chị thanh nữ thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng hát. Mấy dãy nhà của nam giới cũng đã tắt đèn nhưng vẫn còn tiếng nói thì thầm, chốc chốc lại có tiếng ai cười giòn giã. Bỗng một đồng chí cán bộ Ban chỉ huy Liên phân đội chạy qua giữa hai dãy nhà nói to:
- Các cậu ơi, dậy liên hoan đi.
Bao nhiêu tiếng phản đối từ hai dãy nhà đáp lại:
- Ông chỉ huy nhà tôi hôm nay lạ thế ?!
Đồng chí cán bộ vào từng giường nằm của anh em mà nói nhỏ với mọi người:
- Có cán bộ Trung ương đến thăm chúng ta đấy, các đồng chí ra nghe nói chuyện chung.
Mọi người hớn hở tung chăn, xuống giường. Sẵn củi nứa, mỗi đồng chí mang theo một bó ra sân đốt làm lửa trại. Cả Liên phân đội vây quanh đống lửa ca hát vui vẻ.
Bỗng có một tiếng hô lớn: “Hồ Chủ tịch muôn năm!”. Tất cả hô theo và đổ dồn về phía tiếng hô. Bác Hồ bước tới cùng mấy đồng chí cán bộ. Tất cả reo lên: “Bác Hồ! Bác Hồ!”. Ai cũng chạy vội đến gần Bác để được đứng cạnh Bác.
Bác niềm nở vẫy tay chào mọi người. Bác bảo mọi người đứng vòng tròn lại. Mọi con mắt đều đăm đăm nhìn vào Bác. Trông Bác giản dị vô cùng với đôi dép cao su, bộ quần áo nâu đã bạc. Tất cả lắng nghe, Bác hỏi:
- Các cháu có thích nghe thơ không ?
Cả đoàn người không ai bảo ai đều đồng thanh đáp:
- Thưa Bác, có ạ !
Thế thì các cháu lấy giấy bút ra để Bác đọc cho chép một bài thơ.
Các đơn vị lại tản ra nhanh như kiến vỡ tổ. Chỉ trong chốc lát, mỗi người trở lại đều có đầy đủ giấy bút trong tay. Lửa sáng thêm, mọi người im phăng phắc. Bác Hồ cầm một tờ giấy đọc rất chậm và rõ:
“Không có việc gì khó,
Chỉ sợ lòng không bền,
Đào núi và lấp biển,
Quyết chí cũng làm nên”.
Có đồng chí chép chưa xong đã thốt lên: “Hay quá ! Hay quá !”.
Bốn câu thơ ấy cho đến nay và mãi mãi sau này trở thành hướng phấn đấu của tất cả Thanh niên Việt Nam đã ra đời tại một khu rừng Việt Bắc như vậy đó.
(Theo “Hồ Chí Minh - Một huyền thoại kỳ vĩ - NXB Lao động).