Bỏ nhà vì ’nghiện yêu’
Nhiều nữ sinh, sau khi bỏ nhà, trở về thì ngoan ngoãn, song cũng có một số lại tiếp tục "mất tích" vì nghiện sau lần ăn trái cấmKỳ 3: Bỏ nhà vì ’nghiện’ yêu
Nhiều nữ sinh, sau khi bỏ nhà, trở về thì ngoan ngoãn, song cũng có một số lại tiếp tục "mất tích" vì nghiện sau lần ăn trái cấmKỳ 3: Bỏ nhà vì ’nghiện’ yêu
Theo chuyên gia tâm lý Lý Thị Mai, đa phần các nữ sinh này trở nên ngoan ngoãn vì "vỡ mộng", thấy người bạn của mình không thật trong sáng, "phong phú" như từng nghĩ. Khoảng thời gian sống "trần tục" giữa hai người dù rất ngắn nhưng trở thành quá khứ nặng nề trong tiềm thức họ. Ai có nghị lực, được sự động viên, khuyến khích của người thân thì vết thương lòng sẽ nhanh chóng lành miệng, sớm trở lại cuộc sống trước đây; còn ai không vượt qua được sự mặc cảm, bị cha mẹ trì chiết, sẽ cảm thấy cuộc sống bế tắc và chuyện bỏ nhà đi để tìm lối thoát rất dễ xảy ra.
Cố quên ám ảnh
Cho đến tận bây giờ, khi đã được các trinh sát Đội phòng chống tội phạm buôn người Công an thành phố Hà Nội tìm về tới ba lần, Trần Diễm Hương, 17 tuổi, ở Xuân Đỉnh, huyện Từ Liêm, vẫn không lý giải nổi tại sao mình vẫn muốn bỏ đi. Sinh ra vốn đã thiếu thốn tình cảm vì bố bị bắt đi tù về tội ma túy, còn mẹ lấy chồng khác, Hương được ông bà nội đón về nuôi.
![]() |
| Đơn trình báo mất con của các phụ huynh ngày một dày thêm |
Sự dạy bảo của ông bà dù có chu đáo tới đâu cũng không bù lấp nổi sự thiếu vắng tình mẫu tử mỗi ngày một lớn trong lòng cô bé đang tuổi lớn này. Tháng đôi lần, Hương có đến nhà mẹ chơi nhưng chẳng biết có phải do mải bận chăm em hay vì nghĩ là con gái vẫn còn quá nhỏ nên mẹ Hương chỉ làm sao để cô được ăn nhiều món ngon, lúc về có đủ tiền tiêu vặt những ngày sau đó.
Rồi nhu cầu kết bạn đẩy Hương ra quán net. Tính bồng bột và trẻ con đã khiến Hương không còn thận trọng, kết thân lung tung với tất cả những ai bỗng nhiên "nhảy" ra trước mặt. Cô cũng bắt đầu giống các bạn chat: ăn nói huỵch toẹt, chửi bậy, văng tục bừa bãi và như một tất yếu của những đứa trẻ thiếu thốn tình cảm, Hương được một nhóm bạn rủ đi chơi và ngay đêm đầu tiên, những người bạn mới quen này đã "cắn xé" cô một cách không thương tiếc.
Hẫng hụt, đau khổ, thế nhưng khi được tìm về nhà, chỉ vài hôm Hương lại muốn bỏ đi bởi không chịu được những lời mắng mỏ nhẹ nhàng của ông bà. Cô cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt nếu cứ luôn phải nghe những bài giáo huấn của ông bà và ánh mắt dò xét của mẹ. Trong một lần giãi bày hết tâm sự của mình cho bạn chat nghe, Hương lại bỏ nhà ra đi như muốn lấy sự sôi nổi, bất cần đời của nhóm bạn để vùi lấp sự chán nản, dù biết điều gì đang chờ mình sau đó.
Một nữ sinh lớp 9 khác ở huyện Gia Lâm, Hà Nội, cũng vậy. Gia đình làm chủ một doanh nghiệp vận tải, kinh tế khá giả nhưng cô chủ nhỏ lại mê đắm một anh chàng phụ xe, làm thuê cho gia đình. Lấy xe máy của gia đình đi cắm lấy tiền cùng chút tư trang lấy trộm của bố mẹ, cô bé cắt liên lạc với gia đình, cùng người yêu rong ruổi khắp trong Nam ngoài Bắc, đến lúc tiêu hết số tiền mang theo, quay về Hà Nội, lang thang thì bị phát hiện.
Theo các trinh sát công tác lâu năm trên lĩnh vực này thì thời gian gần đây số vụ trình báo con mất tích có chiều hướng gia tăng thế nhưng trong khi bố mẹ cho rằng con mình bị bắt cóc, bị lừa bán thì phần lớn là mất tích ảo. Các nữ sinh vì thứ tình yêu bọ xít, vì lối sống bụi đời, buông thả, tự mất tích để đi bụi.
Đôi khi việc bỏ nhà đi cũng rất đơn giản như trường hợp của hai cô bé ở huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, thực hiện cuộc phiêu lưu sau khi làm quen một bạn trai ở Lạng Sơn. Hẹn gặp nhau ở Hà Nội, hai đứa bí mật trốn nhà đi nhưng không may số tiền mang theo đã bị kẻ gian nẫng sạch. Không còn tiền, chẳng bấu víu được vào ai, cả hai phải vào một quán ăn xin làm thêm để tồn tại. Đến lúc này, chúng mới hiểu thế nào là "sểnh nhà ra thất nghiệp" nên khi được bố mẹ đón về sau gần chục ngày lang bạt, đã quyết định không mạo hiểm với lối chơi kết bạn qua mạng nữa.
Vì nghiện "yêu"
Với cái lắc đầu ngán ngẩm, anh Thảo cán bộ đội phòng chống tội phạm mua bán phụ nữ trẻ em Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an thành phố Hà Nội cho rằng khổ nhất là những vụ tìm nữ sinh vài lần bỏ nhà đi. Theo anh Thảo, có em sau lần bỏ nhà đi, khi về thay đổi hẳn, trở nên ngoan ngoãn nhưng cũng có em tâm lý trở nên khó nắm bắt và việc tự làm mình mất tích như một nhu cầu cần có. Đa phần những em này, những lần bỏ đi sau đó việc tìm kiếm thường khó khăn gấp bội bởi đúc rút được kinh nghiệm trong lần bỏ nhà trước. Chúng trốn kỹ hơn, xóa "dấu vết" cũng giỏi hơn trong khi hành trang tìm kiếm của các điều tra viên đôi khi đến tấm ảnh nhận dạng cũng không có. Theo anh Thảo, những nữ sinh có tiền sử bỏ nhà đi này đại đa số nằm trong diện nghiện "yêu", muốn sống lại những cảm giác "người lớn" sau lần ăn trái cấm.
Điển hình như vụ đi tìm hai cô bé Nguyễn Thị T. và Phạm Thị Vân A., nhà ở Tây Hồ, Hà Nội. Đang học lớp 10, nghe theo lời mời mọc của nhóm bạn chat, hai cô bé bỏ nhà ra đi và cuộc sống bầy đàn với những cậu choai cùng lứa đã khiến hai nữ sinh này trở nên già dặn. Sau nửa tháng đi bụi, hai cô được lực lượng công an tìm thấy khi đang "ẩn" trong một phòng trọ, thế nhưng chưa đầy tháng sau khi được giao cho gia đình quản lý, bố mẹ hai cô lại khóc mếu với lá đơn trình báo mất con. Bị bắt trở về lần thứ ba, hai cô gái hồn nhiên tâm sự do "nhớ bạn tình nên lại bỏ đi". Có cô bé, trong khi bố mẹ hết nước mắt vì lo lắng, các trinh sát thì mệt nhoài vì chạy đôn đáo tìm người, cứ thản nhiên nhai bánh mì vì "đói quá" và "sẽ bỏ đi lần nữa nếu thấy ở nhà quá tẻ nhạt".
Rời khỏi nhà với thân xác và suy nghĩ của những đứa trẻ, các nữ sinh chẳng thể lường hết những cạm bẫy cuộc đời. Thường thì các cháu bị kẻ xấu lợi dụng, biến thành đàn bà ở cái tuổi còn quá nhỏ. Hơn nữa, khi đi bụi, thường những nữ sinh này chỉ có những đứa bạn hư. Cùng sống bầy đàn với nhau, khi hết tiền thì sẵn sàng phạm tội để có tiền tiếp tục lối sống ấy. Theo một lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát, vấn đề bức xúc nổi lên hiện nay là tình trạng thanh thiếu niên, trong đó có cả học sinh, sinh viên bỏ nhà đi sống bầy đàn, rồi rủ nhau phạm tội.
Thu Trinh
Theo Đất Việt
