Biển gọi

Trần Hoàng Thiên Kim

Biển trầm lặng và thẩm sâu

Phù du rong chơi giấc ngủ.

Gió ào ạt lối xưa

Thủy triều gầy bọt sóng

Con níu theo nỗi nhớ xô bờ.

Cha ngắm nhìn tuổi thơ

Cha nói lời răn dạy

Ngôi sao mang tên con

Đến bên cha nhấp nháy.

Bờ ruộng khô tiếng cười

Dấu chân chim lẹm dần màu nhớ

Chiếc áo nâu sồng lấm bùn theo con về phố.

Biển mờ hơi sương

Trăng làm chú cuội

Cười ngạo tuổi...

Anh về từ biển

Vũ Xuân Hoát

Mỏ vàng cặp chiếc rơm vàng

Chim đàn tha nắng lên hàng cây trưa

Đường phơi gẩy tiếng ngày mùa

Ríu ran bầy trẻ bay ùa cánh chim.

Anh về từ biển lặng im

Tóc phơ sóng mặn đảo chìm bủa quanh

Mải nhìn cái tổ vòm xanh

Nghe màu áo lính tròng trành khơi xa.

Nguồn phù sa đất quê ta

Dội trên lớp lớp mái nhà mình say

Khói tung tàu xóa bờ mây

Mang về đây, mang về đây..theo làng.

Mỏ vàng cặp chiếc rơm vàng

Ngỡ vồng biển nắng trắng đàn hải âu.