Bi kịch người bảo vệ già
Bị cáo Nguyễn Trọng Lượng (54 tuổi) lĩnh mức án 9 năm tù về tội “Giết người” cộng mức bồi thường cho gia đình nạn nhân. Ông Lượng thất thểu ra xe về trại, dáng ông lọt thỏm giữa hai hàng cảnh sát dẫn giải; sau lưng ông là người vợ tội nghiệp đứng chết lặng trên sân Tòa, nghẹn ngào nước mắt...
Tuổi già sức yếu nhưng ông Lượng vẫn phải đi làm bảo vệ, trông xe kiếm tiền trang trải gia đình, nuôi vợ đau yếu. Rồi trên nẻo đường mưu sinh vất vả, trong một phút thiếu kiềm chế, ông gây ra án mạng phải lãnh án 9 năm tù về tội “Giết người”. Giờ đây, người vợ dù ốm đau nhưng cũng đành phải đi làm ôsin kiếm tiền thăm nuôi chồng và bồi thường cho gia đình nạn nhân...
Ông bảo vệ già và đám thanh niên hỗn xược
Phiên tòa sơ thẩm vụ án “Giết người” của TAND TP.Hà Nội hôm ấy, thoạt trông người ta tưởng bị cáo Nguyễn Trọng Lượng (54 tuổi, ở tổ 28 phường Ô Chợ Dừa, quận Đống Đa, Hà Nội) là một “đại lão bị cáo” bởi dáng vẻ hom hem lọm khọm, lưng còng tóc bạc của ông ta. Tuổi già sức yếu nhưng vì bản tính cẩn thận, thật thà nên ông Lượng được thuê làm bảo vệ ở một bãi xe khu vực sân vận động Hoàng Cầu (quận Đống Đa, Hà Nội). Ngày mưa ngày nắng, từ sớm đến khuya lúc nào người ta cũng thấy ông bảo vệ già chăm chỉ, tận tụy với công việc để kiếm tiền trang trải gia đình và thuốc thang chăm sóc người vợ đau ốm bệnh tật của mình.

Ông Nguyễn Trọng Lương tại tòa
Cuộc sống có lẽ sẽ cứ thế trôi đi với người bảo vệ già, nếu không có chuyện xảy ra vào đêm 25/2/2010. Khoảng 23h hôm ấy, ông Lượng đang ngồi một mình trông xe, thì một nhóm thanh niên sành điệu ào ào phóng xe tới. Đó là anh Lý Tiến Đạt (23 tuổi, nạn nhân vụ án, ở phường Phạm Đình Hổ, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) cùng nhóm bạn đi hát karaoke phóng xe vào sân vận động Hoàng Cầu hỏi chỗ gửi xe máy qua đêm. Anh Đạt hất hàm hỏi người bảo vệ già: “Ở đây có trông xe máy qua đêm không?”. Ông Lượng đáp lời: “Ở đây không trông xe máy, chỉ trông ô tô thôi”. Thấy vậy cậu bạn đi cùng Đạt nói chen vào: “Bình thường ở đây vẫn trông xe máy cơ mà”. Lúc đó ông Lượng sẵng giọng: “Ở đây làm gì có chỗ cho chúng mày gửi xe máy”.
Thấy ông Lượng nói sẵng giọng như vậy, Đạt chửi lại ông Lượng. Bạn đi cùng Đạt là Nguyễn Hải Hà cũng dùng chân đá chiếc bàn nhựa làm đổ ấm chén và điếu cày của ông Lượng để trên bàn xuống đất. Chưa hết, Đạt còn xông vào dùng tay tát vào mặt ông Lượng, còn Hà chửi: “Mẹ mày thái độ thế à, không cho gửi thì thôi đừng nói cái giọng ấy”, rồi nhặt điếu cày đang nằm dưới đất đập vào đầu ông Lượng, khiến ông già bị chảy máu. Chưa hả giận, đám thanh niên còn xông vào đấm đá ông bảo vệ già rồi thản nhiên bỏ đi.
Đám thanh niên đi khỏi, ông Lượng cũng vào nhà xe lấy xe đạp, bỏ con dao vào giỏ xe với mục đích phòng thân rồi đạp xe đi về. Đến quán bia ở ngõ 97, phố Hoàng Cầu, tình cờ phát hiện nhóm thanh niên hỗn xược đang đi bộ, ông Lượng liền cầm dao lao tới đâm vào một người trong nhóm họ, khiến cả đám thanh niên nháo nhác bỏ chạy. Riêng Đạt bị ông Lượng đuổi kịp, vung dao đâm khiến Đạt gục xuống, tử vong ngay sau đó.
Nước mắt cuối đời
Ông Lượng tỏ ra thành khẩn khai nhận hành vi phạm tội, ân hận vì hành động nóng giận của mình đã gây ra cái chết oan uổng cho nạn nhân. Cùng có mặt tại Tòa hôm ấy là một nhóm thanh niên to khỏe, trang phục sành điệu đắt tiền - bạn của nạn nhân Lý Tiến Đạt được triệu tập với tư cách là nhân chứng và người liên quan. Nhóm thanh niên nhâng nháo chối việc đã hành hung người lớn tuổi, khiến ông Lượng không làm chủ được bản thân nên gây án.
Chỉ đến khi HĐXX công bố lời khai trước đó của nhóm người này tại cơ quan điều tra về việc nạn nhân Đạt và bọn họ đã tấn công trước khiến bị cáo phạm tội trong tình trạng tinh thần bị kích động mạnh, những người này mới lặng im.
Tòa hỏi: “Gia đình bị cáo đã bồi thường cho phía nạn nhân được bao nhiêu và tại phiên tòa này có thể bồi thường được phần nào không?”. Vợ ông Lượng mếu máo cho biết, từ trước đến nay bà hay ốm đau nên thu nhập của hai vợ chồng già trông cả vào lương trông xe của ông Lượng. Nay ông Lượng bị đi tù, dù bản thân ốm đau nhưng bà cũng phải đi làm “ô-sin” được ngày nào hay ngày ấy, để kiếm tiền trang trải gia đình, thăm nuôi chồng và dành dụm bồi thường cho gia đình nạn nhân.
Người phụ nữ gạt nước mắt, thở dài: “Con cái đứa nào cũng nghèo nên tôi chẳng nỡ nhờ cậy, chỉ đến khi nào sức khỏe yếu quá, tôi không thể tiếp tục đi giúp việc được nữa thì đành...”.
Kết thúc phiên xử, Tòa tuyên phạt bị cáo Nguyễn Trọng Lượng mức án 9 năm tù về tội “Giết người” cộng mức bồi thường cho gia đình nạn nhân. Ông Lượng thất thểu ra xe về trại, dáng ông lọt thỏm giữa hai hàng cảnh sát dẫn giải; sau lưng ông là người vợ tội nghiệp đứng chết lặng trên sân Tòa với những lời nghẹn ngào nước mắt nhắn ông cố gắng cải tạo tốt và giữ gìn sức khỏe để mong đến ngày mãn hạn, vợ chồng già còn được sống để đoàn tụ với nhau./.
Trần Nguyên