Áp lực từ CPI tăng


Nhiều ý kiến chuyên gia đều đồng tình: “Đến thời điểm này, CPI cả năm ở một con số hay hai không quan trọng nữa... Quan trọng hơn cả là mức tăng ở tháng sau so với tháng trước và rõ ràng áp lực lạm phát cũng như áp lực chính sách để lại cho 2011 rất nặng nề”.

Theo số liệu Tổng cục Thống kê vừa công bố, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 11/2010 tăng 1,86% so với tháng 10, tăng 11,09% so với cùng kỳ và tăng 9,58% so với tháng 12/2009. Tính chung, CPI bình quân 11 tháng tăng 8,96% so với bình quân 11 tháng của năm kỳ 2009. Như vậy, để giữ CPI cả năm ở ngưỡng 1 con số, CPT của tháng cuối cùng trong năm chỉ được tăng 0,4%...

vang.jpg

Chỉ số giá vàng tháng 11 tăng 8,67%, USD tăng 3%  so với tháng trước. Giá vàng và USD đã khiến thép, xi măng, gas tăng giá nên chỉ số giá nhóm nhà ở và vật liệu xây dựng tăng 1,74%. Nhóm hàng hóa dịch vụ khác tăng 0,99% có nguyên nhân tăng do giá vàng và giá mặt hàng trang sức…


CPI của TP.HCM có mức tăng 1,73% và Hà Nội tăng 1,93% so với tháng 10. Đây là 2 thành phố lớn lại đã áp dụng nhiều biện pháp quản lý giá, bình ổn giá khá mạnh và nhóm hàng tăng giá cao nhất vẫn là nhóm ăn uống và dịch vụ ăn uống với giá lương thực và thực phẩm tăng cao.

Lý giải nguyên nhân Hà Nội tăng giá cao, ông  Công Xuân Mùi - Cục trưởng cục Thống kê Hà Nội cho biết, giá tăng mạnh do thị trường đang bước vào giai đoạn cuối năm, nhu cầu tăng lên, thiên tai lũ lụt ở miền Trung đã khiến thông thương hai miền bị ngưng trệ, ảnh hưởng đến nguồn cung hàng nên phần nào đã đẩy giá lương thực thực phẩm lên cao.

Những chuyên gia mạnh dự báo nhất cũng dè dặt vì tình hình đầy bất thường và rất khó lường. Việc không dự báo được rõ ràng là khó cho điều hành.

Khi được hỏi về dự báo CPI cả năm, nhiều ý kiến chuyên gia đều đồng tình: “Đến thời điểm này, CPI cả năm ở một con số hay hai không quan trọng nữa vì từ 1 con số đến hai con số chỉ cách nhau vài phần trăm. Quan trọng hơn cả là mức tăng ở tháng sau so với tháng trước và rõ ràng áp lực lạm phát cũng như áp lực chính sách để lại cho 2011 rất nặng nề…”.

Linh Lan