10 cách để luôn bình an

Bình an không phải là thứ cần tìm kiếm ở tương lai. Nó luôn hiện diện phía sau mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc và mọi biến động. Chỉ cần dừng lại, nhận biết và an trú, ta sẽ thấy mình chưa từng rời khỏi bình an ấy.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Trở về chăm sóc và giữ gìn sự bình an trong chính tâm mình

1. Trở về với hơi thở mỗi khi tâm dao động.

Khi không biết phải làm gì, hãy thở. Một hơi thở có trọn vẹn nhận biết có thể làm dịu một cơn giận, một nỗi sợ hay một sự lo lắng. Hơi thở luôn đưa ta trở về với giây phút hiện tại nơi bình an chưa từng rời đi.

2. Chấp nhận sự thật rằng mọi thứ đều vô thường.

Đừng cố giữ điều đang đổi thay hay đẩy điều không mong muốn ra xa. Khi hiểu mọi pháp đều sinh rồi diệt, đến rồi đi, lòng sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Bình an sinh ra từ sự chấp nhận, không phải từ sự kiểm soát.

3. Bớt mong người khác phải giống ý mình.

Mỗi người đều mang một nghiệp, một hoàn cảnh và một mức độ nhận thức khác nhau. Khi thôi đòi hỏi người khác phải thay đổi để mình hạnh phúc, ta bắt đầu được tự do.

4. Sống đơn giản và biết đủ.

Càng ít tham cầu, càng ít phiền não. Hạnh phúc không đến từ việc có nhiều hơn, mà đến từ việc biết trân quý những gì đang có.

5. Quan sát tâm thay vì chạy theo tâm.

Buồn biết mình đang buồn. Giận biết mình đang giận. Lo biết mình đang lo. Chỉ cần thấy rõ mà không đồng hóa, cảm xúc sẽ tự lặng như bùn lắng xuống đáy nước.

6. Nuôi dưỡng lòng biết ơn mỗi ngày.

Biết ơn một bữa cơm, một mái nhà, người thương còn bên cạnh hay chỉ một hơi thở đang vào ra. Lòng biết ơn làm cho tâm không còn thiếu thốn, và nơi không còn thiếu thốn thì bình an tự nở hoa.

7. Nói lời ái ngữ và giữ chánh ngữ.

Một lời nói hiền hòa không chỉ chữa lành người khác mà còn chữa lành chính mình. Miệng bớt tạo nghiệp thì tâm cũng bớt sóng gió.

8. Buông bỏ những điều không thể thay đổi.

Có những việc cần nỗ lực hết lòng, nhưng cũng có những việc chỉ nên mỉm cười và thuận theo nhân duyên. Buông không phải là bỏ cuộc, mà là không để tâm mình bị trói buộc.

9. Dành thời gian sống với thiên nhiên và sự tĩnh lặng.

Ngồi dưới một gốc cây, ngắm mây trôi, nghe tiếng chim hót hay bước đi chậm rãi giữa rừng thông. Thiên nhiên không giảng đạo, nhưng luôn nhắc ta cách sống thuận theo pháp.

10. Quay về nhận ra bản tâm tĩnh lặng vốn có.

Bình an không phải là thứ cần tìm kiếm ở tương lai. Nó luôn hiện diện phía sau mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc và mọi biến động. Chỉ cần dừng lại, nhận biết và an trú, ta sẽ thấy mình chưa từng rời khỏi bình an ấy.

Theo phatgiao.org.vn