Vết thương không mảnh đạn sau trận đánh cuối cùng

(PLO) - Ông Duy nhìn tôi rồi lại nhìn con gái. Mắt ông rưng rưng như muốn khóc: “Đó là vết thương đau nhất không mảnh đạn, là hậu họa của chiến tranh, mặc dù nó đã lùi xa 40 năm rồi”.
Vết thương không mảnh đạn sau trận đánh cuối cùng Ông Dương Đức Duy kể chuyện “trận đánh cuối cùng” tại nhà riêng ở số 71 đường Hàn Thuyên, phường Rạch Dừa, Vũng Tàu
Trận cuối cùng của một thời hoa lửa
Sáng 7 tháng 4 năm 1975, Đại đội 2 Tiểu đoàn 24 Sư đoàn 5 Phòng không không quân được giao nhiệm vụ: Vận dụng các hình thức chiến thuật, phục kích, tập kích, ghìm chân 3 Sư đoàn 7, 9, 21 của địch, chặn đường không cho chúng hành quân lên Sài Gòn chi viện lực lượng.
Sau khi nhận nhiệm vụ, đêm 7 tháng 4 năm 1975, Đại đội trưởng Dương Đức Duy chỉ huy bộ đội vượt sông Vàm Cỏ bằng thuyền của dân, hành quân khẩn trương chiếm lĩnh trận địa. Sông Vàm Cỏ không rộng lắm, nhưng đại đội phải vượt hơn 6 giờ đồng hồ mới sang bờ bên kia, vừa bơi vừa giữ bí mật và tránh bom đạn địch. 
Vào vị trí bí mật, Duy nhanh chóng giao nhiệm vụ cho các trung đội và triển khai đào hầm hào công sự, sẵn sàng chiến đấu ngay trên cánh đồng lúa đã gặt của dân. 
Đúng như dự đoán, sớm ngày 8 tháng 4 năm 1975, một đoàn xe tăng và bộ binh địch gầm rú như rung chuyển mặt đất ùn ùn tiến từ đầu cầu Tân An đến Cầu Voi, vừa đi chúng vừa bắn pháo dẹp đường. Chúng không hề biết ở địa hình trống trải, dưới đống rạ khô 2 bên quốc lộ 4 là những ụ súng cao xạ, những tiểu đội B40, 41,  trung đội DKZ của ta sẵn sàng nổ súng. 
Chờ cho chúng “lọt lõng”, Đại đội trưởng Duy hô: “Nổ súng. Tất cả nổ súng tiêu diệt địch”. Ắt thì hàng chục ụ súng máy cao xạ 12,7 ly, đại liên, cối 82B10, cối 60, ĐKZ, súng chống tăng B41 bắn xối xả vào 3 xe tăng và toàn bộ đội hình địch. 
Bị bất ngờ, chúng rút chạy ngược lại về cầu Tân An rồi gọi máy bay đánh phá vào đội hình chiến đấu của ta. 
Trước tình hình ấy, Duy đã chỉ huy các tiểu đội súng cao xạ tiêu diệt máy bay trong tầm bắn hiệu quả, phát huy tác dụng bắn thẳng, các khẩu đội 82B10, B40, B41 tiêu diệt xe tăng, xe bộc thép địch. Quân ta bắn ráo riết, chúng lại rút chạy về Tân An và chờ thời cơ tấn công đợt mới, ta lại phục kích, tập kích bất ngờ không cho chúng tiến lên. 
Cứ như thế, Đại đội 2 của Duy phối hợp với Trung đoàn bộ binh 5 chiến đầu giằng co với địch suốt 22 ngày đêm ngoan cường.
10 giờ ngày 30 tháng 4 năm 1975, bỗng hàng loạt máy bay địch lượn trên đầu nhưng không bắn phá vào trận địa. Duy mở chiếc rađio nhỏ thì nghe tiếng Tổng thống Dương Văn Minh kêu gọi: “Hỡi sĩ quan binh lính Việt Nam cộng hoà. Tôi Dương Văn Minh Tổng thống Việt Nam cộng hoà, kêu gọi tất cả binh lính, sĩ quan cộng hoà ở đâu cố gắng giữ ở đó, tránh đụng độ với bộ đội giải phóng, để Chính phủ Việt Nam cộng hoà liên hệ với Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam đi đến hoà bình, tránh đổ máu”. 
Và chưa đầy 3 phút sau, tất cả binh lính nguỵ xung quanh đó đứng ào dậy như rừng người, hô lớn: “Ới các anh bộ đội giải phóng ơi, chúng tôi đầu hàng rồi, đừng bắn chúng tôi nữa”. Đại đội trưởng Duy dùng súng AK bắn một loạt chỉ thiên và hô: “Hỡi sĩ quan binh lính Việt Nam cộng hoà. Theo chính sách của Chính phủ lâm thời miền Nam Việt Nam, các anh đã đầu hàng rồi. Hãy bỏ vũ khí tại chỗ và về sum họp với gia đình”. 
Nghe thế, tất cả lính nguỵ cởi bỏ áo dài, giày, mũ, vũ khí tại chỗ và hô to “hoan hô hoan hô”. 
Sau đó chúng tràn ra quốc lộ 4 leo lên xe tải và hành quân về Sài Gòn. Duy chỉ huy đại đội về Long An tiếp tục nhận nhiệm vụ mới.
Đại đội trưởng Dương Đức Duy “thời binh đao hoa lửa” 
Ước nguyện 
Trong niềm vui ngày giải phóng, quốc lộ 4 Tân An - Cầu Voi, thị trấn Long An rực rỡ cờ hoa. Nhân dân hai bên đường ra chào đón các anh bộ đội giải phóng chiến thắng về làng. 
“Đi giữa hàng quân trong ngày đại thắng, chúng tôi rạng rỡ niềm vui, chúng tôi reo hò trước sự đón chào nồng nhiệt của bà con Long An. Tuy nhiên trận chiến đấu ấy có đồng đội vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Đại đội tôi có chiến sĩ Nguyễn Văn Hiến bị mảnh bom văng vào đầu, vỡ sọ. Trước khi ra đi, anh gọi tôi đến và nói rằng: “Em biết một vài tiếng nữa là em chết. Nếu sau này anh còn sống trở về quê, anh về quê em nói với cha mẹ em là em chết ngày hôm nay”. 
Ông Duy nghẹn ngào khi nói về đồng đội và lật từng trang nhật ký cho tôi xem. Trong ấy ghi đầy đủ từng trận chiến đấu và tên đồng đội của ông đã hy sinh.
Lần theo địa chỉ, ông Duy về Hưng Yên để báo tin cho cha mẹ Hiến - người đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Giữa mùi hương trầm ngan ngát, bao ký ức chiến tranh ùa về, hình bóng Hiến trước lúc hi sinh như hiển hiện trước mặt ông. 
Mắt ông Duy cay cay. Ông khóc cho đồng đội, khóc về niềm vinh quang của cuộc đời quân ngũ và khóc cho cả nỗi đau của những người đang nằm dưới mộ. 
Đến hôm nay, ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam đã lùi xa 40 năm, đồng đội của ông Duy người còn người mất, người tật nguyền, người mất  mát một phần cơ thể. Bản thân ông Duy cũng là thương binh hạng 3 và nhiễm chất độc da cam.  
Ông bảo: “Nguyện vọng của tôi những ngày cuối của cuộc đời tìm về những đồng đội cũ, anh em chúng tôi đã chung nhau trên chiến hào giải phóng miền Nam. Trong trận chiến cuối cùng ấy có nhiều đồng đội thân yêu của tôi nằm xuống”.
Cựu binh Dương Đức Duy bên con gái nhiễm chất độc da cam 
Vết thương không 
mảnh đạn
Ngày rời quân ngũ trở về, cũng là ngày ông Duy đem trong mình chất độc dioxin mà bản thân ông cũng không hề biết. Như bao người lính khác sau thời cầm súng, ông Duy lấy vợ rồi sinh con. Đứa con gái đầu lành lặn nhưng đầu óc “khác thường”. 
“Tuy không vui nhưng vợ chồng ngậm ngùi chấp nhận. Vợ chồng hi vọng sinh đứa sau sẽ trọn vẹn. Rồi ngày vui ấy cũng tới. Niềm hi vọng dồn nén vào đứa con thứ hai. Ai ngờ nó còn nặng hơn. Lúc đó tôi nghi mình nhiễm chất độc da cam, còn vợ tôi chỉ nhìn con mà khóc”, ông Duy chia sẻ.
Ông Duy kể cho chúng tôi về đời lính của mình. “Năm 1965, tôi lên đường nhập ngũ. Ngày 3/2/1966 tôi đi. Các chiến trường miền Đông Nam bộ, Quảng Trị, Tây Ninh, Bình Dương, biên giới Campuchia tôi đều có mặt. Trong nhiều lần đơn vị tôi hành quân trong rừng Tây Ninh và miền Đông Nam bộ, tôi đã tận mắt nhìn thấy máy bay C130 lượn trên đầu và phun nước gì đó trắng như nước vôi. Ba ngày sau, toàn bộ cây ở cánh rừng Tây Ninh rụng hết lá. Lá rụng xuống đất dày nửa mét, ba ngày mà vẫn xanh như ướp đá lạnh, không úa héo. 
Lúc đó cả đơn vị không ai biết chúng rải chất độc nên không phòng tránh gì, mà chỉ đi lùng máy bay tiêu diệt. Chất độc da cam đã lột trụi cánh rừng rộng lớn, nhưng lạ lắm anh à, chất độc ấy chỉ làm cây rụng lá chứ thân cây không chết. 
Từ đó bộ đội chúng tôi gọi là cây bất khuất. Mấy hôm sau, chúng rải bom Na-pan (bom cháy). Cả cánh rừng bùng cháy như biển lửa, đơn vị tôi phải di tản đào hầm ẩn nấp. Ngày dưới lòng đất, đêm mới dám lên trên. 
Cả đất trời Tây Ninh lúc ấy như núi lửa phun trào. Đất lở, nhựa cây rừng chảy như nham thạch. Sau đó, tôi tiếp tục chiến đấu ở chiến trường Bàu Lâm, Hòa Bình, Long Khánh tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Trong đơn vị của tôi, có nhiều người cùng chung số phận nhiễm chất độc da cam”. Ông Duy nghẹn ngào, những giọt nước mắt như đặc quánh không rịn ra được nữa. 
“Có ai ngờ chất độc quái ác đó đã ăn sâu vào máu thịt tôi nên đã sinh ra một đứa con đáng thương này”. Ông khóc. “Gia đình tôi chỉ có một cháu bị nhiễm, có gia đình 3, 4 người, có dòng họ 3 đời bị nhiễm. Nỗi đau truyền kiếp này có gì bù đắp được. Chất độc da cam đã tàn phá con tôi”...
Nói về sức khỏe, sinh hoạt của cháu Hương, chị Vòng cho biết: “Gia đình tôi làm riêng cho cháu một tấm phản để cháu lết trên ấy. Tất cả sinh hoạt phải có người giúp đỡ.”. Chị Vòng lo ngại: “Điều trăn trở nhất của vợ chồng tôi là khi chúng tôi già yếu chết đi, ai là người chăm sóc cháu, cháu sẽ sống ra sao? ”. 
Ông Duy nhìn tôi rồi lại nhìn con gái, mắt rưng rưng: “Đó là vết thương đau nhất không mảnh đạn, là hậu họa của chiến tranh, mặc dù nó đã lùi xa 40 năm rồi”.
Mai Thắng
Cùng chuyên mục
Kiên quyết không để lọt những cán bộ không đủ tiêu chuẩn chính trị vào cấp uỷ nhiệm kỳ tới

Kiên quyết không để lọt những cán bộ không đủ tiêu chuẩn chính trị vào cấp uỷ nhiệm kỳ tới

(PLVN) -Ngày 9/7, tại buổi làm việc với Ban Thường vụTỉnh ủy Đắk Lắk về giám sát chuyên đề công tác cán bộ năm 2020, ông Nguyễn Thanh Bình, Phó Trưởng ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương đề nghị địa phương kiên quyết không để lọt những cán bộ không đủ tiêu chuẩn chính trị vào cấp uỷ nhiệm kỳ tới.

Đọc thêm

Bí thư Chi bộ, Viện trưởng Viện Khoa học pháp lý Nguyễn Văn Cương: Kịp thời nhận diện những tác động của cuộc Cách mạng 4.0 đối với hệ thống pháp luật Việt Nam

Bí thư Chi bộ, Viện trưởng Viện Khoa học pháp lý Nguyễn Văn Cương:  Kịp thời nhận diện những tác động của cuộc Cách mạng 4.0 đối với hệ thống pháp luật Việt Nam
(PLVN) - Hướng tới Đại hội đại biểu Đảng bộ Bộ Tư pháp lần thứ XI, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với TS. Nguyễn Văn Cương, Bí thư Chi bộ, Viện trưởng Viện Khoa học pháp lý về thành tựu nghiên cứu khoa học pháp lý giai đoạn 2015 – 2020 và định hướng giai đoạn 2020 – 2025.

Chi bộ Vụ Phổ biến, giáo dục pháp luật – Tập thể trong sạch, vững mạnh

Chi bộ Vụ Phổ biến, giáo dục pháp luật – Tập thể trong sạch, vững mạnh
(PLVN) - Những năm qua, Chi bộ Vụ Phổ biến, giáo dục pháp luật (PBGDPL) luôn được đánh giá là một tập thể trong sạch, vững mạnh, đoàn kết và nhất trí. Trong nhiệm kỳ 2020-2022, Chi bộ Vụ PBGDPL tiếp tục đặt mục tiêu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, giữ vững danh hiệu Chi bộ trong sạch, vững mạnh, 100% đảng viên xếp loại đảng viên đủ tư cách hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Quan chức Nga nói về khả năng Ukraine rút khỏi thỏa thuận Minsk

Quan chức Nga nói về khả năng Ukraine rút khỏi thỏa thuận Minsk
(PLVN) - Nếu Ukraine quyết định rút khỏi các thỏa thuận Minsk, đây sẽ là một sự kiện đặc biệt đối với tất cả mọi người, tuy nhiên, từ quan điểm chính trị, Nga đã sẵn sàng cho bất kỳ sự kiện nào, Phó Chánh văn phòng Văn phòng Tổng thống Nga Dmitry Kozak nói trong một cuộc phỏng vấn.

Mùa hè cải cách 2014

Mùa hè cải cách 2014
(PLVN) - Mùa hè 2014, Báo PLVN trải qua một đợt cải cách quyết liệt chưa từng có: Đưa nhật báo 24 trang, bìa in 4 màu ra thị trường. Trong tình hình cạnh tranh khốc liệt trên thị trường báo giấy và dấu hiệu cho thấy smartphone đang lên ngôi, nhiều người đã nhận định đây là bước đi mạo hiểm. Nhưng Tổng Biên tập Đào Văn Hội quyết tâm triển khai: “Đã làm báo giấy gần 30 năm, nay nếu muốn dồn sức sang hướng đi mới báo điện tử, thì phải “yêu cú chót” với báo giấy, cho khỏi ân hận”.

Cây bút 33 năm cộng tác với Pháp luật Việt Nam

Cây bút 33 năm cộng tác với Pháp luật Việt Nam
(PLVN) - Cũng xin Báo PLVN và những người yêu mến tờ báo này thông cảm, tôi dùng cách gọi “Gánh hát rong” để nói về thời kỳ đầu của PLVN bởi lẽ: Chưa thấy tờ báo nào thuộc Bộ vất vả như Báo PLVN trong hành trình “an cư lạc nghiệp”.

Ân tình sâu nặng với khúc ruột miền Trung

Ân tình sâu nặng với khúc ruột miền Trung
(PLVN) - Từ hơn 10 năm nay, cứ định kỳ tháng 7 hàng năm, chưa một lần lỗi hẹn, PLVN lại tổ chức những chuyến đi tri ân miền Trung “Những chuyến đi bồi đắp tâm hồn”, thành kính tri ân những người đã ngã xuống để đất nước có được như ngày hôm nay, tận tâm san sẻ với những mảnh đời bất hạnh, thiếu thốn nơi khúc ruột miền Trung nhiều thiên tai, nắng gió…

“Đưa tòa soạn đến giảng đường, đưa giảng đường đến tòa soạn”

“Đưa tòa soạn đến giảng đường, đưa giảng đường đến tòa soạn”
(PLVN) - Năm 2013, Báo PLVN và Viện Đào tạo Báo chí & Truyền thông (Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội) đã ký kết thỏa thuận hợp tác chiến lược để phát triển mối quan hệ. Nhiều hoạt động hợp tác giữa tòa soạn và nhà trường đã được triển khai, đơm hoa kết trái, trong đó, mô hình “đưa tòa soạn đến giảng đường” và sau đó là mô hình đảo “đưa giảng đường đến tòa soạn” được khởi xướng, duy trì và không ngừng phát huy hiệu quả, làm bền chặt hơn sự gắn kết hai bên. 
Đường đến cột mốc cực Tây Tổ quốc

Đường đến cột mốc cực Tây Tổ quốc

(PLVN) - Hơn 10 năm trước, đoàn nhà báo chúng tôi (ngoài tôi còn có nhà báo Phạm Thanh Khương, Phó Tổng Biên tập và nhà báo Nguyễn Hữu Niệm, Thư ký Tòa soạn Báo Biên phòng) đã chinh phục cột mốc số 0, điểm cực Tây của Tổ quốc. 

Tôn trọng và tin cậy

Tôn trọng và tin cậy
(PLVN) - Năm nay, Báo PLVN kỷ niệm 35 năm Ngày ra số báo đầu tiên. Tôi được cộng tác với Báo đến nay đã hơn một nửa chặng thời gian ấy. Thời gian trôi qua thật nhanh.

Tiếp thêm niềm tin cho những bạn đọc đi tìm công lý

Tiếp thêm niềm tin cho những bạn đọc đi tìm công lý
(PLVN) - Là một nhân sự đã từng gắn bó với Báo PLVN khá lâu, từ năm 1997 đến năm 2014, tôi có nhiều kỷ niệm trong thời gian công tác tại đây. Một trong số đó là chuyện tôi đã từng “giải mã” thực trạng giám đốc thẩm (GĐT) ở Việt Nam trên Báo PLVN gần 15 năm trước.

Trao 600 suất quà cho người nghèo tại huyện Vĩnh Thuận

Trao 600 suất quà cho người nghèo tại huyện Vĩnh Thuận
(PLVN) - Nằm trong chuỗi các hoạt động chào mừng Đại hội Đảng bộ huyện Vĩnh Thuận tỉnh Kiên Giang lần thứ XII, nhiệm kỳ 2020 – 2025, Tập đoàn Phú Cường tổ chức chương trình Chia sẻ yêu thương lần IV năm 2020 và trao tặng 600 suất quà cho người nghèo trên đại bàn huyện Vĩnh Thuận.  

Báo điện tử Pháp luật Việt Nam

Giấy phép xuất bản số 303/GP-BTTTT ngày 8/5/2015

Cơ quan chủ quản: Bộ Tư pháp

Tổng biên tập: Tiến sỹ Đào Văn Hội

Phó TBT: Trần Đức Vinh

Trưởng ban Báo Điện tử: Xuân Bính

Tòa soạn: Số 42/29 Nguyễn Chí Thanh, phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình, Hà Nội

E-mail: baodientuphapluat@gmail.com

Hotline: 0353.63.63.55

Liên hệ quảng cáo: 0971.741.666‬