Muốn bỏ chồng khi nghĩ đến...Tết

(PLO) - Cứ nghĩ còn vài ngày nữa đến Tết, chị lại muốn bỏ chồng dù ngày thường anh vẫn là người đàn ông tử tế, yêu vợ con.
Ảnh minh họa. Nguồn internet Ảnh minh họa. Nguồn internet

Người lớn vẫn bảo giờ chỉ có trẻ con mới thích Tết. Nhiều người lớn còn sợ Tết hơn trẻ con sợ cọp. Tết là dịp sum họp gia đình, để ngồi bên nhau sau một năm mỗi người mỗi việc, mỗi người mỗi phương. Thế nhưng từ ngày lấy chồng chị Lan Anh lại bị ám ảnh bởi Tết. Mấy ngày gần đây chị tự nhiên mất ngủ, ngủ lại gặp ác mộng, người lúc nào cũng ủ rũ như bị trầm cảm.

Chẳng là Tết nhà chồng chị quá khác so với nhà người ta nên chị sợ. Sau 5 năm lấy chồng, từ hai năm nay, cứ đến Tết chị chỉ có ý nghĩ duy nhất là muốn bỏ chồng cho nhẹ thân.

Chị thực sự hoảng sợ khi nghĩ tới Tết. Từ ngày lấy chồng chị thấy Tết như đi đày. Suốt 5 ngày Tết chị biến thành nhân viên phục vụ nhà hàng. Cả năm đi làm quần quật, vất vả, chị chỉ mong mấy ngày Tết thảnh thơi hoặc đón một cái Tết bình thường như mọi gia đình nhưng đó là mơ ước quá xa xỉ.

Chồng chị là một người đàn ông tốt, trách nhiệm, yêu con, tử tế với vợ nhưng rất gia trưởng. 360 ngày trong năm vợ có thể là số 1 nhưng 5 ngày Tết thì vợ chỉ là osin. Về tới quê anh là anh thay đổi 180 độ và đặc biệt thích “hâm nước mắm”. Anh lại là một người con rất có hiếu và thương bố mẹ. Dù bố mẹ sai hay đúng thì con cái cũng phải vâng lời.

Thế là về tới quê có việc gì là hai vợ chồng nai lưng ra làm mà không được trốn tránh, phàn nàn. Bố mẹ chồng có nhà hàng ăn uống kiêm giải khát, karaoke. Tết là dịp thanh niên ở huyện tới ăn chơi, người có tuổi họp lớp, khách khứa lúc nào cũng tấp nập ăn uống hát hò nhưng người phục vụ thì lại nghỉ ăn Tết. Cũng đúng thôi vì cả năm họ đã làm việc vất vả, Tết không ai muốn làm việc mà chỉ muốn sum họp gia đình.

Bố mẹ chồng chị là người tham công tiếc việc nên nghĩ khác. Dịp này đông khách thì càng phải phục vụ, càng phải tranh thủ kiếm tiền. Thế là con cái thành nhân viên phục vụ nhà hàng từ 30 tới hết mùng 4 Tết

Năm đầu tiên, chị vừa rửa bát nhà hàng vừa quệt nước mắt khóc thầm vì không dám để bố mẹ chồng nhìn thấy sợ mất dông cả năm. Mùng 1 Tết, lũ thanh niên choai choai đầu xanh đỏ bật nhạc sàn, nhảy múa, thêm tí rượu bia đánh nhau loạn cả nhà hàng. Chồng chị lao ra ngăn cản suýt bị vạ lây.

Một vài gã đàn ông rượu vào còn giở thói “mất dạy”, thấy chị bưng bê, dọn dẹp còn gạ gẫm “đi khách”.

Cô con dâu mới sốc nặng! Gia đình chị thuộc diện công nhân viên chức với nếp sinh hoạt đơn giản, Tết đúng là thời gian để sum họp, trò chuyện.

Tết thứ hai, chị không khóc nữa mà cãi nhau một trận "tơi bời khói lửa" với chồng về câu chuyện ăn Tết kinh hoàng ở nhà bố mẹ chồng. Thế nhưng một người đàn ông có hiếu như anh không cho phép vợ ý kiến chuyện của bố mẹ chồng. Anh bảo: Cả năm chỉ phải làm dâu mấy ngày Tết, cố mà làm bố mẹ vui lòng!

Đúng là cả năm chỉ có mấy ngày Tết! Chị nghe xong chẳng còn nói được gì vì biết tính anh không thay đổi. Chỉ có cách bỏ chồng may ra mới hết câu chuyện Tết nhất mệt mỏi. Nhưng 360 ngày còn lại anh vẫn tử tế. Sau Tết mọi thứ lại trở về quỹ đạo.

Tết năm thứ ba, chị chán nản tới mức cả cái Tết chỉ nhẫn nhịn và làm việc. Chị không khóc, không sốc nữa. Năm đó chị đang mang bầu nên cũng được ưu tiên hơn một chút nhưng thấy từ bố mẹ tới anh chị em đều làm việc hùng hục, chị cũng cố gắng làm những việc nhẹ nhàng. Cứ hình dung con mình sẽ đón những cái Tết buồn bã như thế này, chị chẳng muốn nghĩ nữa.

Cái Tết thứ tư, ba ngày chị không buồn nhìn mình một lần trong gương chứ không nói tới việc diện Tết. Hai mẹ con tự ôm nhau, lo nhau ăn uống trong phòng. Chồng chị và mọi người vẫn hùng hục phục vụ khách khứa. Cứ nghĩ tới cảnh con bé sẽ không biết tới Tết là gì mà chị ôm con chảy nước mắt. Chồng chị cũng bắt đầu thấy mệt mỏi với những cái Tết như này nhưng vẫn cố gắng làm vừa lòng bố mẹ.

Chị quá bé nhỏ để thay đổi nếp sinh hoạt của nhà chồng. Nhất là khi bố chồng chị là một người vô cùng gia trưởng còn chồng chị cũng gia trưởng và cực đoan không kém. Anh luôn bị ám ảnh bởi hai từ “chữ hiếu”. Anh bảo thà bất nhân bỏ vợ, bỏ con chứ không bao giờ vì vợ mà làm sai lời bố mẹ. Bố mẹ đã vất vả nuôi mình, giờ mình phải báo hiếu.

Chỉ còn vài ngày là Tết, chị Lan Anh nghĩ chả nhẽ bế con về nhà ngoại ăn Tết? Điều này cũng đồng nghĩa với việc thách thức chồng kí vào đơn ly hôn. Với tính gia trưởng, cực đoan của anh, thì nếu thách anh sẽ kí mà không cần nghĩ. Chẳng lẽ vì 5 ngày Tết mà bỏ chồng?

Linh Ngọc
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Hổ không phải là heo

Hổ không phải là heo
(PLVN) - Vụ phát giác, bắt giữ gần 20 con hổ trưởng thành được nuôi nhốt dưới tầng hầm một gia đình nằm giữa khu dân cư tại xóm Nam Vực, xã Đô Thành, huyện Yên Thành (tỉnh Nghệ An) vào rạng sáng ngày 4/8/2021 khiến dư luận không chỉ sững sờ, tò mò, mà còn có những ý kiến rất “cắc cớ”.

Lợi dụng xe “luồng xanh”: Cần nghiêm trị

Một tài xế xe tải lợi dụng phương tiện có thẻ “luồng xanh” để vận chuyển thuốc lá lậu.
(PLVN) -  Mới đây, lực lượng cảnh sát giao thông Hà Nội đã phát hiện và tạm giữ nhiều phương tiện sử dụng luồng xanh giả, sai mục đích qua chốt kiểm soát COVID-19 cửa ngõ Thủ đô.

Người dân vùng cao Quảng Ngãi hướng về tâm dịch TP.Hồ Chí Minh

Những nông sản vườn nhà, trên rừng được bà con vùng cao ở Quảng Ngãigom góp ủng hộ cho bà con đang gặp khó khăn do dịch COVID-19 ở TP Hồ Chí Minh.
(PLVN) - Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng trong lúc dịch bệnh COVID-19 diễn biến phức tạp trên cả nước nói chung và TP Hồ Chí Minh nói riêng, người dân vùng cao tỉnh Quảng Ngãi đã góp nhặt từng bó rau, mụt măng, bắp chuối, gạo, … tất cả điều chung tay hướng về tâm dịch ở TP Hồ Chí Minh.

Các tôn giáo ở Đồng Nai sẵn sàng có mặt trên tuyến đầu chống “giặc” COVID-19

Lực lượng y tế đang ngày đêm căng mình chống dịch, việc tình nguyện viên tham gia tuyến đầu phòng, chống dịch là phương án hiệu quả hỗ trợ công tác chăm sóc sức khỏe người dân, tránh quá tải.
(PLVN) -  Đồng Nai là tỉnh tập trung đông đồng bào có đạo nhất nhì cả nước. Giữa lúc dịch bệnh COVID-19 đang diễn biến nhanh, mạnh, khó lường, các tổ chức tôn giáo, chức sắc, chức việc, nhà tu hành và tín đồ trên địa bàn tỉnh đã tích cực phát huy tinh thần nhân văn, bác ái của các tôn giáo, đồng hành với chính quyền trong công tác phòng, chống dịch. Rất nhiều chức sắc, tín đồ tôn giáo trở thành những tình nguyện viên tham gia lực lượng tuyến đầu.