Kiếp không chồng của ba chị em trong căn nhà 4m2

(PLO) - Rời quê hương đi tìm hạnh phúc, rồi mất hạnh phúc, hy vọng rồi vô vọng… Nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt hốc hác vì nỗi đau… Đó là cuộc đời và số phận của ba chị em không chồng ở xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hoá.
Kiếp không chồng của ba chị em trong căn nhà 4m2 Chị Mão ôm con nhìn về phía biển.
Vùi đời con gái nơi cửa bể
Ba chị em là Nguyễn Thị Mão (42 tuổi), Nguyễn Thị Lu (61 tuổi) và Nguyễn Thị Mấy (65 tuổi), có cuộc đời khốn khó và cay đắng nhất xã Ngư Lộc. Sống nhờ biển, cha mẹ họ khi xưa cũng hay lam hay làm, nhưng không được "lộc”. Vì thế gia đình các chị được xếp vào dạng nghèo nhất xã này. Cái nghèo còn lấy đi hạnh phúc tuổi xuân của ba chị em. Dù đã sống gần hết một kiếp người nhưng chị Mão, Lu, Mấy không có nổi một tấm chồng.
Khi chúng tôi đến, chị Lu đang nằm co ro trên chiếc giường đợi ấm thuốc sắc trên bếp. Chị Mão (em gái chị Lu) bế con đi ra ngoài nhường chỗ cho khách. Chị Lu ngồi dậy, giọng ngại ngùng: “các chú thông cảm ngồi tạm lên giường chứ nhà chẳng có bàn ghế gì cả”, rồi chị đẩy cái nắp ấm thuốc sôi sùng sục lệch về một bên, chắt ra bát uống. 
Ngôi nhà của chị em chị Mão chỉ rộng chừng 4m2 với tên gọi nhà Đại đoàn kết. Bởi căn nhà đó do người dân địa phương cùng UBND xã Ngư Lộc đóng góp xây dựng. Trong nhà không có gì đáng giá ngoài chiếc giường xộc xệch, được cấu tạo bằng những viên gạch, trên đặt tấm ván ép nhỏ chỉ đủ chỗ 1 người. “Nhà nhỏ quá, ba chị em tôi không có chỗ để nằm nên chị Mấy đã sang xã bên làm thuê cho một nhà buôn thuỷ sản và được họ cho ở lại để trông nom hàng quán rồi”, chị Lu nói. 
Trong căn nhà bé tẹo, chỉ kê được chiếc giường ọp ẹp. 
Từ lúc chúng tôi đến, hầu như chị Mão chỉ ngồi tựa cửa nhà nhìn về phía biển chẳng nói câu nào. Thi thoảng đứa con trên tay khóc váng lên, chị mới khẽ đu đưa ru nó ngủ. 
Chị Mão là em út trong gia đình nhưng nhìn chị già hơn tuổi rất nhiều bởi nửa đời đã qua chỉ có vị đắng cay. Phóng viên lân la gợi chuyện, chị mới tỏ bày, cũng như hai người chị của mình, có lẽ do cuộc sống quá nghèo, chị không kiếm nổi một tấm chồng làm chỗ dựa. Ngày trẻ, chị Mão cũng là cô gái có chút nhan sắc nên được trai làng để ý nhưng vì ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nên chị đành chôn chặt những mơ ước, khát khao cháy bỏng về tình yêu, lo mưu sinh. 
Tuổi xuân - quãng đời đẹp nhất của đời con gái, chị Mão chỉ lang thang trên bờ biển, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, nhặt những con cá, con tôm về đổi lấy gạo ăn. Khi quá lứa lỡ thì, chị cũng như các chị mình, chẳng được ai ngó ngàng nữa.
Hạnh phúc ngắn ngủi
Sau những đêm dài thao thức khi tuổi sắp về chiều, nước mắt trào ra thấm đẫm chiếc gối, chị Mão mới thực sự tiếc thương cho những đam mê của tuổi trẻ bị chôn vùi nơi cửa bể. Chị kể, chị đã tìm mọi cách rũ bỏ số phận nghèo hèn, đi tìm hạnh phúc cho mình. Năm 2001, chị vào TP HCM để tìm việc làm. Nhưng giữa nơi đất lạ, chẳng có họ hàng thân thích, chị chẳng thể kiếm được công việc ổn định. Những ngày lưu lạc, chị gồng mình làm đủ việc của đàn ông như bốc vác, phụ xây dựng nhưng cũng chẳng đủ ăn. Đôi khi chị phải ngủ đêm ngoài vỉa hè vì không đủ tiền thuê trọ. 
Chị Mão sống như một bóng ma vật vờ cho đến ngày chị gặp được một người đàn ông tên Lâm, làm nghề xe ôm. “Tôi gặp anh ấy trong cơn đói, sau nhiều ngày không có ai thuê làm, khi tôi ngồi co ro ở vỉa hè gần nhà thờ Đức Bà. Tôi còn nhớ mãi những lời nói ân cần của anh ấy... Anh ấy hỏi tôi ăn gì chưa? Nhưng lúc đó tôi chẳng trả lời vì tôi luôn nghĩ giữa đô thị này làm gì có ai quan tâm ai. Có chăng là những gã du côn gạ tình mà thôi. 
Nhưng anh ấy đã ngồi xuống rồi đưa cho tôi một cái bánh mỳ, bảo: Em ăn đi, mấy hôm nay anh đón khách ở đây cứ thấy em ngồi mãi một chỗ, cũng chẳng thấy ăn uống gì. Hỏi thêm vài câu về tôi rồi anh ấy vội vã lên xe chạy về phía có khách gọi”
Sau lần đó, người đàn ông tên Lâm hàng ngày đến trò chuyện với chị Mão. Họ san sẻ cho nhau từng miếng ăn, những suy nghĩ bộn bề của cuộc sống mưu sinh nơi đất lạ. Và rồi như “lửa gần rơm”, hai con người một kiếp sống dần dà nảy sinh tình cảm, họ về ở với nhau không giấy hôn thú, không có điều gì ràng buộc ngoài tình yêu và đứa con đang lớn dần trong chị Mão. Với chị Mão, những ngày tháng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất, đẹp nhất cuộc đời của chị. Bởi chị được làm phụ nữ thật sự, được yêu thương, chiều chuộng và có một mầm non đang ngày càng lớn với bao kỳ vọng vào tương lai tươi sáng.
Nhưng một lần nữa, cuộc đời chị rẽ ngang khi gần ngày sinh nở - người đàn ông của cuộc đời chị lặng lẽ bỏ đi không một lời từ biệt. Mất đi chỗ dựa duy nhất nơi xứ người, chị Mão lại bơ vơ giữa dòng đời nghiệt ngã. Chị khóc như chưa bao giờ được khóc…
Mong đến kiếp sau…
Giữa đau thương, chị Mão chỉ biết hướng về tài sản duy nhất, đứa con trong bụng mình. “Lúc đó, tôi nghĩ, thôi thì anh ấy đã bội bạc rồi, chẳng còn gì để luyến tiếc. Mình vẫn phải sống vì con, nó là của để dành cả đời mình. Mai này nó lớn lên sẽ là chỗ dựa lúc tuổi già”, chị Mão nói. 
Trở lại quê hương với cái bụng to, chị Mão không dám về nhà vì sợ bà con lối xóm dị nghị. Chị lầm lũi sống nhờ những ống cống, những chuyến tàu cá đang nghỉ ngơi sau chuyến ra khơi: “Ban ngày tôi đi lang thang trên bờ hôi con cá, con tôm còn sót lại từ những chuyến tàu trở về. Đêm thì tôi ngủ trong những ống cống chưa thi công. Thi thoảng trời mưa thì chui vào tàu cá ngủ, sáng dậy sớm đi. Cuộc sống khổ quá, có hôm tôi bị trúng gió nằm bất động. Cũng may mà có người phát hiện kịp, gọi chị Lu và chị Mấy ra mang về…”.
Chị Lu tiếp lời: “Bố mẹ chúng tôi nghèo mất đi, để lại mấy chị em tôi vạ vật kiếm ăn qua ngày. Trước đây chúng tôi sống trong cái lều..., giờ được thế này là sướng lắm. Mà cái con này nó dại nên giờ mới khổ thế đó. Nó cứ ở nhà đi làm thuê thì giờ đâu có đến nỗi”.
Sau khi trở về sống chung với các chị, chị Mão sinh hạ một bé trai kháu khỉnh. Hàng xóm ai cũng mừng cho chị. Nhưng số phận tiếp tục gieo đau thương cho người đàn bà này, đứa con nuôi mãi không lớn, không cử động cứ nằm một chỗ. Chị Mão mang con lên bệnh viện huyện Hậu Lộc khám và nhận được kết quả bé bị bại não do bố bị nhiễm chất độc da cam.
11 năm trôi qua, niềm hy vọng của chị Mão vẫn nằm bất động trên tay chị. Thi thoảng cất tiếng khóc như để nhắc chị là con đau, con đói. Nói về sự vất vả những ngày nuôi con, nước mắt chị Mão lại rơi, chị nói trong nghẹn ngào: “Mỗi ngày tôi đi mót cá với vác đá lạnh lên tàu kiếm được 30 – 40 nghìn chẳng đủ mua bỉm cho cháu. Hơn mười năm qua, tôi vẫn hy vọng nó sẽ ngồi dậy gọi một tiếng mẹ, vậy mà đến giờ chỉ có biết khóc. Nhiều lúc tôi chỉ muốn chết đi để  ông trời cho tôi một kiếp khác không còn khổ đau nữa, nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu tôi chết đi, ai sẽ chăm nó. Các chị đều già hết rồi. Bao giờ cho đến kiếp sau đây?”.
Trước những khó khăn của chị em chị Mão, ông Nguyễn Ngọc Lâm -Trưởng thôn Thắng Lộc, xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, Thanh Hoá, giãi bày, ông cũng bế tắc bởi địa phương không thể giúp gì hơn, ngoài trợ cấp hộ nghèo 240 nghìn đồng/tháng. "Số tiền đó chẳng thấm tháp gì với việc chi tiền thuốc cho cháu bé chứ đừng nói gì đến nhiều chi phí khác. Chúng tôi mong có thêm nhiều tổ chức, cá nhân giúp đỡ họ” ông Lâm nói./.
Văn Hùng
Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Cha vợ dùng kéo đâm con rể khi bị ngăn cản không cho nhậu

Cha vợ dùng kéo đâm con rể khi bị ngăn cản không cho nhậu

(PLVN) - Chiều nay (18/5), Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Phú Tân, tỉnh An Giang cho biết đã tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Văn Văn, sinh năm 1968, cư trú ấp Phú Vinh, thị trấn Chợ Vàm, huyện Phú Tân về hành vi “cố ý gây thương tích”.

Bắt nhóm "choai choai" cùng "lô" hung khí

Bắt nhóm "choai choai" cùng "lô" hung khí
(PLVN) - Công an huyện Thăng Bình (tỉnh Quảng Nam) bắt nhanh nhóm đối tượng ở xã Bình Quý đi xe máy mang theo hung khí để tìm đánh nhau với một nhóm đối tượng khác ở thị trấn Hà Lam.

 

Dự kiến Đắk Nông sẽ có 13 khu vực bỏ phiếu vào ngày 22/5/2021

Dự kiến Đắk Nông sẽ có 13 khu vực bỏ phiếu vào ngày 22/5/2021
(PLVN) - Chiều 18/5, Ban Chỉ đạo bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XV và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2021-2026 của tỉnh Đắk Nông đã tổ chức họp để rà soát tiến độ thực hiện các bước chuẩn bị cho ngày bầu cử. Dự kiến, Đắk Nông sẽ có 13 khu vực bỏ phiếu sớm hơn 1 ngày theo quy định.

Hơn 100 người tập trung giữa mùa dịch để chào bán sản phẩm

Hơn 100 người tập trung giữa mùa dịch để chào bán sản phẩm
(PLVN) - Chiều 18/5, ông Lê Tự Gia Thạnh, Chủ tịch UBND quận Hải Châu (Đà Nẵng), cho biết đã xử phạt hành chính 30 triệu đồng với Văn phòng đại diện tại Đà Nẵng của Công ty Cổ phần tập đoàn Liên kết Việt Nam, địa chỉ tại 21 Trần Quốc Toản, phường Phước Ninh.

Tự hào “đảo Ngọc” nơi phên dậu Đông Bắc Tổ quốc

Tự hào “đảo Ngọc” nơi phên dậu Đông Bắc Tổ quốc
(PLVN) - Cát Bà cùng với Bạch Long Vĩ là hai huyện đảo tiền tiêu của thành phố Hải Phòng. Bởi không chỉ có vẻ đẹp nguyên sơ, kỳ vĩ đến ngỡ ngàng, Cát Bà- còn gọi là “đảo Ngọc” còn đó những dấu xưa là cửa ngõ chiến lược quan trọng của vùng Đông Bắc Tổ quốc…

Bộ Tài chính tháo gỡ khó khăn cho địa phương trong việc cân đối, bố trí nguồn lực mua sắm trang thiết bị phòng, chống dịch COVID-19

Bộ Tài chính tháo gỡ khó khăn cho địa phương trong việc cân đối,  bố trí nguồn lực mua sắm trang thiết bị phòng, chống dịch COVID-19
(PLVN) - Bộ Tài chính đã ban hành văn bản số 4841/BTC-HCSN ngày 12/5/2021 gửi Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương hướng dẫn về nguồn kinh phí, cơ chế mua sắm phương tiện, trang thiết bị, hóa chất, vật tư, sinh phẩm phục vụ phòng, chống dịch COVID-19 trong điều kiện cấp bách phòng chống dịch COVID-19. 

Báo điện tử Pháp luật Việt Nam

Giấy phép xuất bản số 303/GP-BTTTT ngày 8/5/2015

Cơ quan chủ quản: Bộ Tư pháp

Tổng biên tập: Tiến sỹ Đào Văn Hội

Phó Tổng biên tập: Trần Đức Vinh

Tòa soạn: Số 42/29 Nguyễn Chí Thanh, phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình, Hà Nội

E-mail: baodientuphapluat@gmail.com

Hotline: 0353.63.63.55

Liên hệ quảng cáo: 0888 033 376