Cái kết của người đàn ông bơm môi bơm ngực, 'biến hình' thành 'bà hoàng lô tô'

(PLO) - Sửa mũi, bơm môi, bơm ngực, ông biến mình thành một phụ nữ, sống đúng với giới tính thật của mình. Dưới ánh đèn sân khấu, ông hạnh phúc khi khoác trên mình một bộ cánh phụ nữ, được tô son điểm phấn. Sau ba mươi năm phiêu bạt, thân phận “bà hoàng lô tô” bỗng chốc sụp đổ. Ông trở về với người vợ xưa, sống đời không nhà, không tiền và trở lại là đàn ông.
Cái kết của người đàn ông bơm môi bơm ngực, 'biến hình' thành 'bà hoàng lô tô' Vợ chồng ông Sang và bà Hai như “hai người phụ nữ” sống nương nhờ nhau tuổi xế chiều.

Bỏ vợ con theo gánh lô tô

Từng một thời, cái tên “Trang Kim Sa” nổi danh khắp các sân khấu lô tô. Ông bầu nào mời được “bà hoàng lô tô” thì đêm đó “cháy” vé, đoàn làm ra ăn nên. Phiêu bạt nay đây mai đó hơn 30 năm, “bà hoàng lô tô” dù ở tuổi 62 vẫn chưa chịu giải nghệ, lửa nghề vẫn hừng hực trong tim. Chỉ khi, một cơn tai biến bất ngờ kéo đến khiến liệt cả người, không còn sức khỏe, “bà hoàng” mới chịu rút lui…

Một chiều mưa, tìm đến căn nhà trọ ọp ẹp, ẩm thấp và ngập nước mỗi khi trời mưa của đôi vợ chồng mà người ta vẫn hay gọi “hai người phụ nữ”. Đôi vợ chồng đó là “Trang Kim Sa” tức ông Ngô Văn Sang (SN 1950) là chồng và bà Hai tức Lê Thị Kim Ngân (SN 1951) là vợ. Bà Hai tươi cười đón khách lạ.

Không trà, không nước, căn phòng nhỏ thuê 800 nghìn đồng mỗi tháng bề bộn, chật hẹp, khách và chủ ngồi trên chiếc giường mà ông Sang dành riêng cho mình. Phần bà Hai ngủ ở chiếc võng hoặc ghế salon của một người dân thương tình cho.

Dù khách hỏi về đời tư, về những câu chuyện buồn nhưng cả bà Hai và ông Sang đều vui vẻ chuyện trò. Bà Hai kể: “Nhà tôi ở chợ Cầu Muối, còn ông ấy ở Chợ Lớn. Tôi có một người dì, nhà sát bên nhà ông Sang. Nhà nghèo, cha mẹ tôi mới gửi sang nhà dì để phụ việc”. Hồi ấy, bà Hai mới chừng 14 tuổi, nhà kế bên – một chủ vựa trái cây có đứa con trai út cùng trang lứa. Hai bên nhìn qua, nhìn lại rồi quen biết. Nhưng bà Hai không dám mơ cao sang, nhà bà nghèo, còn “cậu út” kế bên giàu có, chỉ “ăn no với đi học”.

Một năm sau ngày bà Hai sang ở kế bên, mẹ ông Sang chết vì bệnh. Người cha chạy giặc ở Campuchia vừa về tới. Ít năm sau, cha ông Sang không may bệnh nặng qua đời. “Lúc đó, tôi 17 tuổi, cha mẹ chết, tiền đâu mà thi lên đại học. Tôi quyết định đi lính. Tôi chọn lính không quân. Đi lính được ít năm thì giải phóng” ông Sang kể.

Không hiểu từ lúc nào, bà Hai thương ông Sang. Thương nhau, rồi về ở chung chứ không cưới xin, không đăng ký kết hôn. “Đó là năm 1977. Ở với nhau chừng 2 năm, có một đứa con gái. Lúc con gái mới 1 tháng tuổi, ổng bỏ theo đoàn hát lô tô phiêu bạt khắp nơi. Thời gian đầu thì còn về nhà nhưng sau đó biệt tăm”, bà Hai kể.

Nghe bà Hai bảo mình bỏ nhà đi, ông Sang phân trần: “Lúc đó, bà Hai thương tôi kiểu khác, không hiểu tôi. Tôi thương không phải tình cảm nam nữ. Tôi lại mê ca hát nên thấy không thể ở lại với vợ con được nữa. Tôi và bà Hai không có mâu thuẫn hoặc buồn gì mà tôi phải bỏ đi. Vì bà ấy không hiểu tôi”. Ông Sang ám chỉ ông là “phụ nữ”, ông muốn sống thực với chính giới tính.

Ở địa phương, ông Sang mê hát, giọng ông trầm ấm hát được cả cổ nhạc, tân nhạc, belero… Ông hay đi hát đám cưới, đám ma. Một lần, ông đi hát đám cưới ở Củ Chi, gặp một đoàn ca nhạc từ Tây Ninh đang lưu diễn. Ông hát xong, một người trong đoàn đến bắt chuyện làm quen. “Người này nói tôi hát hay nên muốn giới thiệu cho ông bầu. Thế là cơ duyên, nghiệp diễn của tôi đến. Tôi hát thử 2 đêm và vào đoàn luôn”.

Ánh đèn sân khấu, cái máu nghệ sĩ chất chứa trong người, ông Sang bỏ vợ con theo đoàn. Ban đầu, năm 1979, ông Sang lấy nghệ danh là Nhật Huy. Tiếng hát của Nhật Huy được nhiều người yêu mến. Thấy ông hát hay, được nhiều người mến mộ, những người trong đoàn thường gọi ông là “Trang Kim Sa”. Thấy tên hay, lại phù hợp với “giới tính thật”, ông Sang lấy làm nghệ danh.

Gánh lô tô lang bạt khắp mọi miền, lúc thì ở miền Tây, lúc miền Trung rồi ra tận miền Bắc. Nhưng ông Sang không than vãn, không buồn. Bởi lẽ, ở những gánh lô tô, ông mới được sống thật, sống đúng là một “pê đê” mà không bị người đời chê cười, kỳ thị.

“Tôi bắt đầu nuôi tóc dài, chăm chút cho cơ thể. Càng có tuổi, da bắt đầu xuất hiện nếp nhăn. Tiền bạc không có, mấy chị em trong đoàn bày nhau tự xử. Tôi bơm môi, bơm silicon vào mặt cho căng mọng, tự sửa mũi cho cao, thẳng hơn, bơm cả ngực cho giống phụ nữ. Hồi ấy, không cần bác sĩ, tự làm hết. Có mấy đứa chết vì tự phẫu thuật, tự nâng mũi, gọt cằm…”.

Hơn 30 năm không về nhà, ông Sang sống đúng với “giới tính” dù cái nghiệp hát lô tô không hề khá giả và sung sướng. Dường như, ánh đèn sân khấu đã cướp đi của bà Hai một người chồng, cướp đi một người cha. Ở những gánh lô tô, ông Sang không còn là “đàn ông” mà được mệnh danh là “bà hoàng”.

Ông Sang dù tai biến, đi lại khó khăn nhưng vẫn bán vé số làm thu nhập chính cho 2 vợ chồng.

Những thập niên 80 của thế kỷ trước, hễ đêm nào có treo bảng quảng cáo “Trang Kim Sa” là đêm đó “cháy” vé. Các ông bầu thi nhau chiêu mộ “Trang Kim Sa” về đoàn. Nhưng trong suốt 30 năm, ông Sang tưởng mình đang sống thật thì cuộc đời lại cho ông thấy, ông đang sống đời “tầm gửi” như con thiêu thân gặp đóm lửa.

Đêm đêm, ông Sang tô son, điểm phấn, quần áo thướt tha, giả gái say mê ca hát, say mê hô lô tô dưới ánh đèn chớp nháy. Cứ như thế, ông cùng “chị em” sống nay đây mai đó, mang tiếng hát, con cờ và cái phận “pê đê” làm niềm vui cho thiên hạ.

Nếu không bị “tai biến” tôi còn chưa trở về

Phần bà Hai, sau khi ông Sang bỏ đi, bà một mình nuôi con. Bà nghe người ta bảo ông Sang theo bồ nhí, theo đào ở đoàn hát. “Tôi giận lắm. Tôi tự nghĩ “ông đi kệ ông, tôi làm tôi ăn”. Bao nhiêu năm nuôi con, bà Hai làm đủ nghề. Bà phải chạy ăn từng bữa, chạy từng khu nhà trọ. Suốt 30 năm bỏ đi, ông Sang không một lần thăm nhà, không một lời hỏi vợ con. Và bà Hai cứ mặc kệ.

“Sáu năm trước, người chị dâu gọi cho tôi nói “thằng Sang nằm ở bệnh viện ngoài Nha Trang (Khánh Hòa), mày coi tìm cách ra đó đón nó về. Dù gì cũng là vợ chồng”.  Bà Hai giận thật nhưng cũng thương thật: “Giờ tôi bỏ, chắc ổng chết ngoài đó. Dù không còn tình cũng còn nghĩa. Lúc đó, tôi đang phụ quán nhậu, lương 3 triệu 1 tháng. Tôi vay thêm của chủ quán, gửi ra cho ông ấy để có tiền trả viện phí và đi xe đò về Sài Gòn”, bà Hai kể.

Bà Hai cứ tưởng ông Sang vẫn là “ông”. Nào ngờ, sau hơn 30 năm gặp lại, bà Hai sững sờ khi ông Sang đã thành “đàn bà”. Môi bơm, xăm chân mày, mũi sửa cao vút, mặt căng bóng và… bộ ngực to lớn. Ông Sang trở về, không một chút tài sản. Trên tay chỉ vỏn vẹn một con chó lông xù màu trắng.

Thương người chồng, vì nghĩa, bà Hai đành phải nhịn bớt một phần tiền từ đồng lương phụ quán nhậu của mình để ông Sang đi chữa bệnh. “Tôi gửi ổng xuống Bến Tre, vào một ngôi chùa để điều trị. Mỗi tháng tôi dành ra 2 triệu gửi cho ổng, còn tôi tiêu xài 1 triệu. Được đôi ba tháng, ổng bớt bệnh, tôi mới đi kiếm nhà trọ thuê. Và nó là cái nhà trọ ở tới giờ này”, bà Hai kể tiếp.

Ông Sang ở trọ một mình, mỗi tháng, bà Hai chia đôi số lương của mình cho chồng. Một lần, bà về nhà trọ, không thấy ông Sang đâu. Bà đi tìm thì những người xung quanh nói “ông Sang đi bán vé số”. Kể từ đó, bà dọn hẳn về ở với ông Sang để chăm lo, cơm nước.

Người xung quanh kỳ thị bởi vì ông Sang là “pê đê”. Ông tập mặc đồ đàn ông để người xung quanh không để ý. Nhưng khuôn mặt căng mọng, mũi sửa, môi bơm, chân mày xăm đậm và… bộ ngực không thể che đi được quá khứ. Nhưng ông Sang mặc kệ. Ông bảo giờ không ai lo cho ông ngoài bà Hai nên phải tự lo, tự “cứu lấy mình”.

Mỗi ngày, đôi vợ chồng “hai phụ nữ” dậy từ sớm, bà Hai phụ dọn nhà, lau chùi, giặt quần áo cho một nhà giàu trong khu vực và được trả công 60 nghìn đồng. Ông Sang bán vé số. Buổi trưa, bà Hai về lo cơm nước. Ông Sang ăn đôi miếng rồi tiếp tục bán buổi chiều.

Ông bước những đôi chân nặng nhọc trên đường phố. Đôi chân bị tai biến tưởng liệt, không đi được nhưng bằng sự cố gắng, ông Sang tập đi dần dần. Cánh tay bên phải xụi lơ vì tai biến. Mỗi ngày, ông bán được chừng 100 tờ vé số. Đôi lần bị bọn xấu giật vé số, đổi vé giả. Nhưng ông Sang ngộ ra rằng “Cứ kệ, cuộc đời mà”.

Cuộc sống của ông Sang, bà Hai chật vật, thiếu thốn trăm bề. Bạn bè ông Sang – những người cùng nghiệp hát lô tô thường tới thăm, còn người thân thì vắng bóng. Đứa con gái duy nhất của ông bà nay đã hơn 40 tuổi. Cuộc sống không khá mấy nên lâu lâu mới ghé thăm “cha mẹ” một lần: “Mình cứ nương nhau mà sống tuổi già. Giờ còn gì nữa mà phân biệt cái ấy (tức giới tính).

Mong trời thương, cho hai người già này được khỏe mạnh. Giờ mà bệnh tật ai lo, tôi lo cho ổng, ổng lo cho tôi chứ còn ai nữa. Những gì quá khứ cứ bỏ qua. Dù bây giờ ổng cũng mê hát lắm. Nhưng mình phải sống thật với thực tại”, bà Hai chia sẻ.

Cái gì khiến bà Hai dám cả gan nhận một người bệnh thập tử nhất sinh về ở cùng, chăm sóc. Quá nửa đời người, ông Sang phiêu bạt, bà Hai vẫn chung tình như cũ. “Tôi thương ổng thật. Còn ổng chọn con đường khác, sống đúng với bản thân là quyền của ổng. Tôi không cản”, bà Hai nói. Có lẽ, chỉ có tình yêu mới khiến bà Hai “giận mà thương” ông Sang đến mức bây giờ.

Bùi Yên
Loading...

Cùng chuyên mục

Đọc thêm

Ngừng cấp phép kinh doanh đánh bạc trên mạng

Ngừng cấp phép kinh doanh đánh bạc trên mạng
(PLVN) - Ngày 18/8, Thủ tướng Campuchia Samdech Techo Hun Sen cho hay nước này sẽ không cấp phép mới cho hoạt động kinh doanh đánh bạc trên mạng, cũng như không gia hạn cho các giấy phép sắp hết hiệu lực trong thời gian tới đây.
Loading...
Triệt xóa nhiều vụ trộm, trả lại tang vật và bình yên cho người dân vùng U Minh Thượng

Triệt xóa nhiều vụ trộm, trả lại tang vật và bình yên cho người dân vùng U Minh Thượng

(PLVN) - Trước thực trạng liên tiếp xảy ra các vụ trộm cắp tài sản với thủ đoạn táo tợn, tinh vi xảy ra trên địa bàn các huyện thuộc vùng U Minh Thượng (tỉnh Kiên Giang) thời gian gần đây, Công an huyện U Minh Thượng và Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Kiên Giang đã khẩn trương lập chuyên án triệt xoá, bắt giữ nhiều đối tượng, tịch thu tang vật, lập lại bình yên cho nhân dân...

Phó chánh Thanh tra Sở GTVT An Giang bị kỷ luật vì nạt nộ cấp dưới phải “bỏ qua” cho xe vi phạm

Phó chánh Thanh tra Sở GTVT An Giang bị kỷ luật vì nạt nộ cấp dưới phải “bỏ qua” cho xe vi phạm
(PLVN) - Ông Vũ Văn Nhượng - Phó chánh Thanh tra Sở GTVT An Giang điện thoại lực lượng thanh tra giao thông huyện đang làm nhiệm vụ với thái độ cậy quyền, nạt nộ cấp dưới và chỉ đạo phải "bỏ qua" cho xe khách vi phạm. Trước thái độ và việc làm không đúng pháp luật đó, những cán bộ cấp dưới đã gửi đơn thư khiếu nại khiến ông Phó Chánh thanh tra bị xử lý kỷ luật cảnh cáo về mặt Đảng.
“Ông trùm” dược phẩm bị phạt 3 tỉ USD

“Ông trùm” dược phẩm bị phạt 3 tỉ USD

(PLVN) - Năm 2012, hãng dược nổi tiếng của Anh GlaxoSmithKline đã phải thừa nhận các cáo buộc hình sự và chấp nhận trả khoản tiền phạt 3 tỉ USD để dàn xếp vụ kiện về gian lận y tế lớn nhất từ trước đến nay tại Mỹ, cũng là khoản tiền lớn nhất mà một công ty dược phải trả vì những hành vi kinh doanh không lành mạnh của mình.

Bị chém trọng thương vì rủ nhậu mà không đến

Bị chém trọng thương vì rủ nhậu mà không đến
(PLVN) - Ngày 18/8, Công an huyện An Biên (tỉnh Kiên Giang) cho biết, sau khi có kết luận giám định thương tật, đơn vị này đã bắt tạm giam Võ Minh Tâm (23 tuổi) ngụ xã Nam Yên và Nguyễn Thanh Sơn (18 tuổi) ngụ xã Hưng Yên, huyện An Biên về hành vi “Cố ý gây thương tích”. 

Bắt 'thiếu gia' miền Tây Tô Công Lý

Bắt 'thiếu gia' miền Tây Tô Công Lý
(PLVN) - Ông Tô Công Lý, Phó tổng giám đốc Công ty TNHH Xây dựng - Thương mại - Du lịch Công Lý, bị bắt liên quan đến những công trình xây dựng nhà máy xử lý rác thải ở Cà Mau.

Cứu sống bệnh nhân bị viêm cơ tim tối cấp

Cứu sống bệnh nhân bị viêm cơ tim tối cấp
(PLVN) - Ngày 18/8, Bệnh viện (BV) Trung ương Huế cho biết, vừa cứu sống bệnh nhân một nữ bệnh nhân bị viêm cơ tim tối cấp bằng kỹ thuật oxy hóa qua màng ngoài cơ thể (ECMO). Đây là bệnh lý nghiêm trọng có tỷ lệ biến chứng tử vong cao (nguy cơ tử vong đến 70%) nếu không được điều trị tích cực kịp thời.
Hùng Lekima kể “nỗi đau” rác thải qua ảnh

Hùng Lekima kể “nỗi đau” rác thải qua ảnh

(PLVN) - Hùng Lekima trở thành nhiếp ảnh gia đầu tiên thực hiện hành trình xuyên Việt kéo dài 43 ngày đêm, chụp hàng nghìn bức ảnh về thực trạng kinh hoàng của rác thải nhựa dọc đường bờ biển Việt Nam. Trong chuyến độc hành này, anh gặp những hôm mưa gió, đêm tối không có đèn đường phải đi qua những cung đường xấu, hoang vắng không bóng người, rủi ro bất trắc luôn rình rập.

Vụ chiến sỹ CAND tử vong bất thường: Sự việc liệu có bị lãng quên?

Vụ chiến sỹ CAND tử vong bất thường: Sự việc liệu có bị lãng quên?
(PLVN) - Đã hơn 40 ngày kể từ ngày chiến sỹ Đỗ Triệu Anh tử vong, đến nay gia đình và người thân vẫn chưa có được kết quả khám nghiệm pháp y xác định nguyên nhân tử vong của chiến sỹ Anh. Bố mẹ chiến sỹ Anh vẫn ngày đêm mong mỏi các cơ quan chức năng sớm có câu trả lời về nguyên nhân tử vong với các dấu hiệu bất thường trên thi thể của con trai mình.

Nam thanh niên bị chém dã man: Vì sao chưa khởi tố vụ án?

Nam thanh niên bị chém dã man: Vì sao chưa khởi tố vụ án?
(PLVN) - Anh Trần Phước Đạt (28 tuổi, ở xã Tân Kiên, huyện Bình Chánh, TP HCM) đang ngồi chơi ở quán karaoke thì bất ngờ bị nhóm thanh niên lao vào chém xối xả, phải nhập viện cấp cứu nhưng nhiều bộ phận cơ thể bị đứt lìa không thể nối lại. Trong khi công an huyện Bình Chánh đang chờ củng cố hồ sơ thì luật sư cho rằng có thể khởi tố vụ án ngay sau khi sự việc xảy ra.