Người thương binh biến nhà riêng thành mái ấm của những cụ già bán vé số

Thứ Bảy, 15/4/2017 16:33 GMT+7
(PLO) - Gần chục năm nay, căn nhà rộng hơn 100m2 nằm trên đường Nguyễn Công Phương (phường Nghĩa Lộ, TP.Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi) của ông Nguyễn Lên đã trở thành “ngôi nhà chung” của các cụ già bán vé số. Tại đây, các cụ ở tuổi xế chiều nhưng còn quá nhiều cơ cực ấy được ở miễn phí, nương tựa vào nhau trong tình người…
Người thương binh biến nhà riêng thành mái ấm của những cụ già bán vé số
Người thương binh tốt bụng Nguyễn Lên

Tự nguyện gánh cực khổ

Với những người bán vé số dạo trên địa bàn TP.Quảng Ngãi, ngôi nhà trong con hẻm 286 đường Nguyễn Công Phương của ông Nguyễn Lên - là ngôi nhà thứ hai của họ, nhất là đối với các cụ già tuổi cao sức yếu và người khuyết tật ở các huyện như Mộ Đức, Nghĩa Hành, Tư Nghĩa… không có khả năng đi và về trong ngày.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, ngôi nhà cấp 4 vỏn vẹn 4 phòng, nhưng ông Lên đã dành hẳn hai phòng cho các cụ già bán vé số tá túc, nghỉ ngơi. Không chỉ miễn phí chỗ ở, mà giường chiếu, chăn nệm, điện nước sinh hoạt… tất thảy đều được ông Lên chuẩn bị sẵn sàng, chu đáo. 

Những cụ già tá túc nhà ông Lên, người nào cũng ngoài 70 tuổi, có người ngấp nghé 90, có người tật nguyền nhưng vẫn phải suốt ngày bươn chải trên các nẻo đường thành phố để nuôi thân. Thế nên cứ trái gió trở trời là ông chủ đại lý vé số Nguyễn Lên lại kiêm luôn nhiệm vụ chăm sóc và đưa đón các cụ đến bệnh viện khám bệnh.

Mới đây, cụ Nguyễn Tuấn (86 tuổi, quê ở xã Hành Dũng, huyện Nghĩa Hành) đang ngủ lại nhà ông thì không may trở bệnh. Giữa đêm hôm, ông Lên vội vã đưa cụ Tuấn đến bệnh viện, sau đó mới liên lạc với người nhà cụ. Nhắc đến ông Lên, cụ Tuấn xúc động: “Vừa rồi bị đau bụng lúc nửa đêm. May mà có cháu Lên tận tình chở đi, chăm nom. Chứ tôi già quá rồi, biết xoay xở thế nào”.

Cụ Võ Văn Bách (88 tuổi, quê ở xã Hành Thuận, huyện Nghĩa Hành) là người lớn tuối nhất trong nhà. Tuy đã ở tuổi xế chiều nhưng do cuộc sống ở quê quá khó khăn nên cụ đến đây bán vé số. Hàng ngày, cụ vẫn cần mẫn dậy sớm đi đến những khu chợ, quán cà phê để bán vé số. Có những hôm trời mưa to, gió lớn, cụ bị té vì chân yếu.

“Có bữa đi sụp hố bị trầy cả da, tối về cháu Lên thoa thuốc nên đỡ đau. Dù bị trầy sướt nhưng nếu hôm sau giảm đâu là tôi đi bán tiếp, chứ không nghỉ ngày nào”, cụ Bách cho biết.

Khi được hỏi lý do khiến ông chẳng nề hà khó nhọc, tự nguyện cho các cụ già tá túc, rồi chăm sóc lúc đau bệnh, ông Lên chỉ xuống đôi chân không còn nguyên vẹn của mình rồi trả lời:

“Đơn giản vì tôi là thương binh 1/4, tôi cũng thiếu đi một chân nên hiểu được sự khó nhọc, vất vả của những người tật nguyền, không còn nhiều sức khỏe. Tôi cũng đã từng như họ, phải vượt qua những ngày tháng vất vả kiếm sống, phải làm đủ mọi công việc đồng áng, chăn nuôi như những người lành lặn rồi mới có được ngày hôm nay”.

Nói rồi, ông Lên chỉ cho chúng tôi chiếc xe lăn, cặp nạng của cụ Bằng, chiếc xe lăn của con cụ Nở, chiếc xe đạp không xích, không líp xe của người đàn ông cụt hai chân Trọng, rồi cười hiền: “Đa phần họ không ai lành lặn, không ai còn trẻ, vậy mà vẫn phải lặn lội mưu sinh giữa mưa gió, thì hỏi sao mình không thương, không cưu mang”.

Nghe ông Lên nói vậy, cụ Nguyễn Thị Nở (73 tuổi) nói vui: “Trong nhà này, ông Lên lo cho tụi tôi nhiều lắm. Tụi tôi cứ chọc ổng là người đứng mũi chịu sào. Nói thật, cái khó ló cái khôn cộng với sự đồng cảm của mọi người nên bấy lâu nay chưa hề có tiếng to tiếng nhỏ gì với nhau. Được vậy là quý lắm rồi”.

Cụ Bằng gần như ở hẳn trong “ngôi nhà chung” này.

Dù giúp đỡ nhiều mảnh đời già yếu, nhưng ông Lên khiêm tốn bảo, không phải lúc nào cũng có thời gian chăm sóc cho họ lúc đau bệnh. Nhiều lúc, người này bệnh thì có người kia mua thuốc, động viên chăm sóc, bán giùm vé số. Tình người cứ thế san sẻ. 

Ông Lên cho biết: “Tuy cuộc sống cơ cực, mọi sinh hoạt bó gọn trong hai căn phòng chật hẹp nhưng các cụ ở đây vẫn luôn yêu thương nhau. Họ cùng chia sẻ khó khăn, nỗi nhớ nhà để quên đi cuộc mưu sinh vất vả, nhiều tủi nhục nơi đất khách”.

Quả vậy, nhìn những manh áo sờn, những đôi dép không lành lặn, những chiếc xe lăn... mấy ai không ngậm ngùi. Họ sống chung với nhau dưới một mái nhà. Nghèo tiền bạc nhưng nghĩa tình không nghèo. Mỗi người một cảnh ngộ, họ chia sẻ với nhau những vui buồn. 

Ngôi nhà chung của nhiều mảnh đời

Được mệnh danh là những người đi “bán hy vọng” cho mọi người, nhưng phần lớn những người đi bán vé số dạo đều có hoàn cảnh rất khó khăn. Vì thế, sự sẻ chia của người thương binh tốt bụng Nguyễn Lên, như thắp lên niềm hy vọng cho hàng chục mảnh đời khó khăn, kém may mắn. 

Cụ Bách tâm sự, nếu không được ông Lên cho ở lại miễn phí, sẽ phải đạp xe đi đi về về cả chục cây số. “Tôi già rồi, đi còn té lên té xuống, nếu đạp hàng ngày về nhà cả chục cây số làm sao chịu nổi. Khi tới đây, tôi đi bằng chiếc xe đạp cũ kỹ của mình. Rồi cứ để ở góc nhà, khi nào về quê thì đạp. Lâu lâu mới đạp nhưng cũng đuối lắm”, cụ Bách cho biết.

Cụ Nguyễn Bằng (86 tuổi, quê ở xã Nghĩa Thương, huyện Tư Nghĩa) bị cụt mất một chân, đi lại bằng xe lăn để bán vé số. “Một, hai tháng tôi mới về nhà một lần. Tài sản chỉ có chục bộ quần áo, tôi cũng mang luôn ra nhà cháu Lên để cất. Nói chung, không còn là tá túc, mà là tôi gần như ở hẳn nhà này”, cụ Bằng tâm sự.

Bán mỗi tờ vé số các cụ kiếm được cho mình 1.000 đồng, ngày nào bán hết vé, mỗi người cũng kiếm được từ 70.000 đến 100.000 đồng. “Vào những ngày mưa, bán vé số không được đành chịu ế, có người chịu đội mưa bán thì cũng kiếm được 30.000 đến 40.000 đồng”, cụ Bằng cho biết.

Ông Lên cho biết, ở đây hoàn cảnh người nào cũng khổ nên ai cũng có sự cảm thông cho nhau. Các bác, các cụ khuyết tật mà cảm thấy việc đi lại khó khăn được những người lành lặn đảm nhận đẩy những chiếc xe lăn chở đi. 

“Bán được bao nhiêu, họ chia đôi, bởi họ tâm niệm không có người kia họ không bán được, người kia thiếu họ cũng không bán được. Họ nhường cơm sẻ áo cho nhau để cùng sống”, ông Lên tâm sự.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, cuộc sống mưu sinh của các cụ nơi đây bắt đầu từ mờ sáng, họ len lỏi trên các tuyến đường đến khuya mới về. Nhiều cụ sức khỏe yếu nên trưa về tranh thủ nghỉ ngơi. Ngả lưng khoảng một tiếng đồng hồ, các cụ lại đi bán tiếp cho kịp giờ giao số còn lại. 

“Các cụ ở đây có người bán vào ban đêm đến tận khuya mới về đến nhà, lại có người đi từ rất sớm để bán cho hết vé số mà đêm qua chưa bán hết. Cứ thế người về, rồi người đi nên chỉ có lúc nửa đêm trở về sáng căn nhà mới đóng cửa”, ông Lên cho biết.

Dù mưa gió, những người tật nguyền nơi đây vẫn tranh thủ đi bán vé số để mưu sinh.

Nhờ “ngôi nhà chung” của ông lên, các cụ già neo đơn, hoặc có hoàn cảnh quá khó khăn, tật nguyền không người chăm sóc được gặp nhau, cùng sống chung và san sẻ buồn vui trong cuộc sống. Những câu chuyện cứ thế như thoi đưa mỗi lúc họ ngồi bên nhau sau những giờ lao động cực nhọc.

Rời khỏi căn nhà đầy ắp tiếng cười, trong lòng chúng tôi chỉ thầm mong những con người bất hạnh đến cuối đời kia sẽ tìm thấy được niềm vui. Hạnh phúc của họ thật đơn giản, được nhiều người mua vé số để cuộc mưu sinh đỡ vất vả hơn.

Thắng Mỹ

Tin liên quan

Các tin khác